Mẹ bầu ngủ quên đến tận sáng, không chuẩn bị bữa sáng cho gia đình chồng và câu nói tiếp theo gây choáng váng

Bữa cơm trưa hôm đó ngột ngạt đến nỗi tôi chỉ ăn được vài miếng. Mẹ chồng im lặng, nhưng cách bà buông đũa và tiếng thở nhẹ đã nói lên tất cả.

Ngày đăng: 7 tháng trước
vo-bau-ngu-den-8-gio-sang-khong-day-nau-an-cho-bo-me-chong-con-noi-1-cau-khien-ca-nha-chet-lang

Bước sang tháng thứ 7 của thai kỳ, tôi viết những dòng này. Cái bụng đã không còn dễ giấu và cơ thể cũng không còn đủ nhẹ nhàng để sống như trước. Vậy mà, chỉ một buổi sáng ngủ đến 8 giờ, tôi bỗng trở thành "tội đồ" trong chính ngôi nhà mình.

Trước khi mang bầu, tôi là đứa con dâu "chuẩn mực" trong mắt bố mẹ chồng. 6 giờ sáng đã dậy nấu ăn sáng, pha trà, dọn dẹp rồi mới đi làm. Tôi từng nghĩ đó là bổn phận, là cách để được công nhận. Ngay cả khi mới cưới, tôi chưa từng để bố mẹ chồng tự lo bữa sáng.

Nhưng mang thai là một trạng thái hoàn toàn khác. Ba tháng đầu, tôi nghén nặng, ói liên tục. Sang tam cá nguyệt thứ hai, cơ thể phản kháng bằng những cơn mệt mỏi kéo dài, mất ngủ, đau lưng và tê chân. Có những đêm tôi thức trắng vì con đạp, vì bụng căng cứng và tim đập loạn nhịp.

Đêm hôm đó cũng vậy. Tôi gần như không ngủ. Gần sáng mới chợp mắt được chút ít. Khi mở mắt, đồng hồ đã điểm 8 giờ. Cả người rã rời, đầu óc choáng váng. Tôi còn đang ngồi thở thì nghe tiếng xoong nồi dưới bếp. Bố mẹ chồng đã tự nấu bữa sáng.

Không khí bữa trưa hôm ấy nặng nề đến nghẹt thở. Tôi chỉ nuốt được vài thìa cơm. Mẹ chồng không nói nhiều, nhưng cách bà đặt đũa xuống và tiếng thở dài khe khẽ đã nói lên tất cả. Khi cả nhà chuẩn bị đứng dậy, bà buông một câu: "Con dâu bầu mà ngủ đến 8 giờ, bố mẹ già phải tự lo bữa sáng, mai mốt sinh xong chắc còn mệt nữa."

Tim tôi thắt lại. Chồng tôi cúi mặt im lặng. Bố chồng không nói gì, nhưng ánh mắt không giấu nổi sự khó chịu. Nếu là tôi của ngày trước, có lẽ tôi đã xin lỗi và tự hứa sẽ dậy sớm hơn. Nhưng hôm đó, một thứ gì đó trong tôi bỗng vỡ ra. Có lẽ vì mệt, vì hormone, hay vì tôi đã kìm nén quá lâu. Tôi đặt đũa xuống, ngẩng đầu và nói một câu khiến chính tôi cũng bất ngờ: "Con xin lỗi vì đã ngủ đến 8 giờ. Nhưng nếu mỗi ngày con dậy sớm nấu ăn mà đánh đổi bằng sức khỏe của con và đứa bé trong bụng, thì con không làm được."

Cả bàn ăn chết lặng. Mẹ chồng sững người. Chồng tôi ngẩng lên nhìn tôi với ánh mắt ngỡ ngàng. Không ai ngờ một đứa con dâu hiền lành, nhẫn nhịn lại có thể nói thẳng như vậy. Tôi tiếp lời, giọng run nhưng không khóc: "Con không phải lười. Con mệt thật. Đêm qua con không ngủ vì đau lưng, khó thở, con lo cho con trong bụng. Nếu bố mẹ cần con nấu ăn sáng mỗi ngày, con sẵn sàng làm khi con khỏe. Nhưng nếu có những ngày con không dậy nổi, con mong bố mẹ hiểu."

Không khí nặng đến mức nghe rõ tiếng quạt quay. Tôi cúi đầu, tay đặt lên bụng. Trong khoảnh khắc ấy, tôi không còn nghĩ mình là con dâu hay người vợ, mà chỉ là một người mẹ đang cố bảo vệ đứa con chưa chào đời. Mẹ chồng là người phá vỡ sự im lặng. Bà nói chậm, giọng không còn gay gắt: "Mẹ không biết con mệt đến vậy. Hồi xưa mẹ bầu cũng cực, nhưng thời khác rồi, mẹ cứ nghĩ con trẻ thì khỏe."

Tôi chỉ gật đầu. Bố chồng thở dài, bảo rằng từ giờ nhà có bầu bí thì mọi thứ nên linh hoạt hơn. Chồng tôi nắm nhẹ tay tôi dưới gầm bàn, lần đầu tiên tôi thấy anh đứng về phía tôi một cách rõ ràng.

Từ hôm đó, tôi không còn ép mình phải làm mọi thứ như trước. Có ngày khỏe, tôi vẫn dậy sớm nấu ăn. Có ngày mệt, tôi ngủ thêm, bố mẹ chồng tự lo hoặc cả nhà ăn ngoài. Không phải lúc nào cũng hoàn hảo, nhưng ít nhất, tôi đã không còn phải gồng mình trong im lặng.

Mang thai dạy tôi một bài học sâu sắc: hy sinh không có nghĩa là quên đi giới hạn của bản thân. Yêu thương không nên được đo bằng số lần dậy sớm hay mâm cơm đủ món. Và làm mẹ bắt đầu từ việc dám lên tiếng cho chính mình.

Câu nói khiến cả nhà chết lặng hôm ấy không phải là sự hỗn hào. Đó là khoảnh khắc tôi chọn con và chọn chính mình, thay vì tiếp tục sống trong khuôn mẫu của "một nàng dâu tốt" nhưng kiệt quệ từ bên trong.

* Bài viết được gửi từ độc giả Thu An. Nếu bạn có câu chuyện muốn chia sẻ, xin gửi về [email protected]

Theo bạn, vợ bầu có cần phải dậy sớm nấu ăn sáng cho gia đình chồng mỗi ngày không, dù cơ thể mệt mỏi?

Có, đó vẫn là trách nhiệm của con dâu

Không, sức khỏe của mẹ bầu và thai nhi cần được ưu tiên

Tùy ngày khỏe hay mệt, gia đình nên linh hoạt

Không quan trọng nấu ăn, quan trọng là sự quan tâm và chia sẻ

Bình chọn

Xem kết quả

Tin liên quan