Mẹ mở hầu bao cho tôi vay tiền sinh con, nước mắt tôi bỗng trào dâng
Chiều hôm ấy, tôi ngồi cùng mẹ ở hiên nhà, thấp giọng đề cập chuyện muốn mượn tiền. Giọng tôi nhỏ dần, như thể sợ tiếng nói của mình vọng đi xa: “Mẹ à… con sắp sinh em bé rồi… con cần mẹ giúp đỡ một ít…”. Câu chưa dứt, tôi đã vội cúi đầu, ánh mắt dán chặt vào nền xi măng.
Tháng thứ 9 của thai kỳ, khoản tiền tích cóp trong nhà cũng dần cạn kiệt. Chồng tôi làm công trình, dự án bị đình trệ mấy tháng liền, lương cứ khất lần hồi. Tôi phải nghỉ việc từ tuần thai thứ 24 vì dấu hiệu động thai, mọi sinh hoạt phí đều trông chờ vào số tiền dành dụm ít ỏi. Tôi vẫn cố tự an ủi: "Cố thêm chút nữa, sinh xong rồi sẽ tính". Nhưng càng sát ngày dự sinh, nỗi lo tài chính càng hiện hữu rõ ràng, không thể nào lảng tránh.
Chi phí sinh nở không chỉ gói gọn trong viện phí. Đó còn là tiền xét nghiệm, bỉm tã, sữa công thức, phòng nghỉ nếu phải lưu viện dài ngày. Những khoản này khiến tôi rơi vào khủng hoảng, mất ngủ triền miên. Mỗi đêm, tay xoa bụng tròn, vừa trò chuyện cùng con, vừa lặng lẽ tính toán những con số càng khiến lòng thắt lại. Mỗi lần con đạp nhẹ, lòng tôi bỗng dâng lên cảm giác vừa hạnh phúc vừa tủi thân, tự hỏi: "Mình đã chuẩn bị đủ hành trang đón con chưa?".
Tôi không dám chia sẻ hết nỗi lo với chồng. Anh cũng đang chịu áp lực nặng nề. Mỗi lần tôi nhắc đến chuyện tiền nong, anh chỉ im lặng, quay đi hút thuốc. Sự im lặng ấy càng khiến tôi hoang mang. Nỗi sợ không đến từ sự thiếu thốn, mà từ cảm giác bước vào cuộc vượt cạn với hai bàn tay trắng. Cuối cùng, tôi đành đưa ra quyết định: về quê vay mẹ tiền đi đẻ.
Tôi đã trăn trở rất lâu trước khi thốt ra lời đề nghị ấy. Mẹ tôi không giàu có. Cả đời mẹ gắn bó với đồng ruộng, với đàn gà, lợn. Đồng tiền mẹ có là từ sự chắt chiu, dành dụm từng chút để phòng khi ốm đau. Tôi từng thầm hứa khi trưởng thành sẽ không để mẹ phải lo lắng, hỗ trợ tài chính nữa. Vậy mà giờ đây, khi sắp bước vào vai trò làm mẹ, tôi lại phải trở về nhà xin tiền… để sinh con.
Chuyến xe về quê hôm ấy thật xóc nảy. Ôm bụng bầu nặng trĩu, lòng tôi ngập tràn mệt mỏi và tủi hổ. Đầu óc hiện lên vô số kịch bản: mẹ sẽ hỏi gì, mình nên trả lời ra sao, có nên xin ít thôi không, hay cố gắng thêm? Nhưng những cú đạp liên hồi của con như lời nhắc nhở: tôi không còn quyền mạo hiểm nữa.
Mẹ mở cửa đón tôi. Vừa thấy cái bụng bầu lùm lùm, mẹ đã nhíu mày: "Sao gầy thế này?". Tôi cố cười trừ, nhưng nước mắt đã ứa ra không kìm được. Bữa cơm trưa hôm đó, tôi ăn không trôi. Mẹ gắp cho tôi miếng cá kho, giọng dịu dàng: "Ăn đi cho cháu nó nhờ". Câu nói bình thường ấy bỗng khiến cổ họng tôi nghẹn ứ.
Tôi ngập ngừng đề cập chuyện vay tiền với mẹ vào buổi chiều, khi hai mẹ con ngồi ở hiên nhà. Giọng tôi khẽ khàng, như sợ ai nghe thấy: "Mẹ ơi… con sắp sinh rồi… con muốn vay mẹ ít tiền…". Chưa nói hết câu, tôi đã cúi gằm mặt xuống.
Mẹ không hỏi cần bao nhiêu. Mẹ chỉ lặng lẽ đứng dậy, bước vào phòng, lấy ra chiếc ví cũ kỹ. Khi mẹ mở ví, tôi không kìm được nữa, bật khóc nức nở như một đứa trẻ. Tôi khóc vì tủi thân, vì bất lực, vì nhận ra mình vẫn chưa đủ trưởng thành để tự lo cho bản thân, chứ đừng nói đến việc chu toàn cho một sinh linh sắp chào đời.
Mẹ chậm rãi đếm tiền. Từng tờ được vuốt phẳng, xếp ngay ngắn. Tôi nhìn đôi tay mẹ run run, làn da sạm nắng, chai sần vì một đời lam lũ. Mỗi đồng tiền ấy không đơn thuần là vật chất, mà thấm đẫm mồ hôi, những trưa hè không ngủ trên đồng, và cả cuộc đời vất vả của mẹ.
Mẹ đưa tiền cho tôi, giọng nhẹ nhàng: "Cầm đi mà đẻ, đừng suy nghĩ nhiều. Tiền này là để con tao sinh cháu, có phải làm điều gì xấu đâu mà khóc". Lời nói ấy khiến tôi càng thêm dâng trào cảm xúc. Tôi chợt nhận ra, với mẹ, việc tôi về vay tiền không phải gánh nặng, mà là điều đương nhiên, là bản năng yêu thương vô điều kiện của người mẹ dành cho con.
Đêm đó, nằm trên chiếc giường cũ ở quê nhà, nghe tiếng dế rả rích ngoài vườn, tay đặt lên bụng bầu thì thầm với con. Lần đầu tiên trong suốt thai kỳ, tôi thực sự thấm thía một bài học sâu sắc: hành trình làm mẹ không bắt đầu từ giây phút con chào đời, mà khởi nguồn từ lúc ta can đảm đối diện với những điểm yếu của chính mình.
Tôi từng nghĩ làm mẹ là phải mạnh mẽ, tự lập, không dựa dẫm. Nhưng hóa ra, làm mẹ còn là học cách cúi mình đúng lúc, đón nhận yêu thương vô điều kiện để tiếp tục trưởng thành. Tôi nhận ra, con tôi sau này cũng sẽ có lúc yếu đuối như tôi hôm nay. Và điều tôi cần học từ mẹ, không chỉ là kinh nghiệm sinh nở, mà còn là sự bao dung trước những điều chưa hoàn hảo của con mình trong tương lai.
Ngày trở lại thành phố, mẹ tiễn tôi ra tận đầu ngõ. Mẹ dặn dò đủ điều, từ chuyện ăn uống đến giữ gìn sức khỏe. Tôi ôm mẹ thật lâu. Lần đầu tiên, tôi không còn cảm thấy xấu hổ khi nhận sự giúp đỡ từ mẹ. Trong lòng chỉ còn tràn ngập lòng biết ơn.
Giờ đây, khi những ngày cuối thai kỳ cận kề, tôi không còn hoang mang, sợ hãi như trước. Trong tôi là một sự bình tâm lạ thường. Tôi biết, phía sau mình không chỉ có chồng, mà còn có mẹ, có những yêu thương thầm lặng luôn sẵn sàng nâng đỡ khi tôi yếu nhất. Và tôi tin rằng, chính cảm giác an toàn ấy đã giúp con tôi phát triển khỏe mạnh, bình an từng ngày trong bụng mẹ.
* Bài viết được gửi từ độc giả Thanh Anh. Nếu bạn có câu chuyện muốn chia sẻ, hãy gửi về [email protected]
Bạn đã từng rơi nước mắt khi nhận tiền hoặc sự giúp đỡ từ bố mẹ trong lúc mang thai/chuẩn bị sinh con chưa?
Rồi, và đó là khoảnh khắc khiến tôi nhớ mãi
Có, vừa tủi thân vừa biết ơn
Chưa từng, tôi tự xoay xở mọi thứ
Chưa có trải nghiệm này nhưng đọc mà thấy nghẹn
Bình chọn
Xem kết quả
Tin liên quan
Thấy kết quả bầu bí dương tính ở xế hộp của ông xã, soi lại clip tôi bàng hoàng khi biết người ngồi cạnh là ai.
Khi ấy, tâm trí tôi chỉ toàn hiện lên các viễn cảnh tệ hại nhất.
Chứng kiến cha chồng mải miết rọi đèn ngoài ngõ khuya, sáng dậy ngỡ ngàng, nàng dâu bỗng lệ nhòa
Nàng dâu bối rối, khó bộc lộ tâm tư trước hành động của cha chồng.
Ngưỡng ngũ tuần mải mê vận động, khiêu vũ lại hay tin có bầu, lời phán từ ông xã làm tôi quá đỗi sững sờ.
Ém bí mật ấy bấy lâu, giờ em đủ dũng khí kể anh hay.
Vợ vượt cạn lúc mình vắng nhà, nửa tháng sau âm thầm hồi gia, anh bàng hoàng nghe tiếng người lạ nơi phòng ngủ.
Kỷ niệm đón quý tử đầu tiên là dấu ấn thiêng liêng tôi sẽ khắc ghi mãi trong lòng.
Cả đời bơm vá nuôi tôi thành tài, cha già bỗng đòi cưới người giúp giữa bữa ăn làm tôi điếng người.
Bước vào tuổi 35, tôi hiện công tác ở giảng đường và làm nghiên cứu sinh.