Thăm nhà người yêu, tôi đành bỏ về vì câu chuyện bất ngờ giữa bố anh và người phụ nữ kế bên
Tôi chọn lựa một cách kiên quyết, trong khi nhà anh lại ngỡ ngàng đến câm lặng.
Tôi mang thai tháng thứ 5 thì lần đầu tiên theo bạn trai về quê ra mắt. Chuyến xe sớm tinh mơ rời thành phố trong làn sương sớm, tôi ôm bụng bầu lùm lùm, lòng đầy cảm xúc lẫn lộn: vừa háo hức, vừa lo âu.
Đây là lần đầu tôi gặp họ hàng, làng xóm bên nhà anh. Đáng lẽ, đám cưới của chúng tôi đã diễn ra từ năm ngoái, không có chuyện "ăn cơm trước kẻng" đâu mọi người ơi. Nhưng vì anh chuyển công tác ra Bắc một năm nên mọi kế hoạch phải lùi lại. Tôi không buồn, trái lại càng thương anh khi anh chăm chỉ "cày cuốc" để chuẩn bị cho tôi một hôn lễ trang trọng, đúng nghĩa.
Quê anh là một làng nhỏ ven sông, nhà cửa san sát, mọi người đều quen biết nhau từ đời này sang đời khác. Ngay khi vừa bước xuống xe, tôi đã cảm nhận rõ những ánh mắt dò xét. Không ai nói toàng lên, nhưng cái cách họ liếc nhìn bụng tôi rồi thì thầm trò chuyện với nhau, đủ khiến một người mang thai như tôi cảm thấy tim chùng xuống.
Bố mẹ anh đón tiếp tôi rất tử tế. Mẹ anh nắm tay tôi, dặn dò: "Có bầu rồi, phải ăn uống cẩn thận con nhé". Bố anh thì chủ động xách đồ, giục tôi vào nhà nghỉ ngơi cho đỡ mệt.
Bữa cơm trưa hôm ấy có mặt đông đủ họ hàng, không khí nhìn chung vẫn ấm cúng. Bạn trai tôi luôn ngồi sát bên, gắp thức ăn cho tôi, thỉnh thoảng lại cúi xuống hỏi nhỏ: "Em có mệt không?". Tôi tự nhủ lòng, chỉ cần có anh và gia đình anh đứng về phía mình, mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi.
Nhưng tôi đã quá ngây thơ.
Chiều hôm đó, khi vào phòng trong nghỉ ngơi, tôi vô tình nghe được cuộc trò chuyện ngoài sân. Giọng bố anh trầm và rành rọt: "Con bé có bầu là chuyện của hai đứa chúng nó. Cháu trong bụng là cháu nội tôi, nhà này không bỏ bao giờ."
Tôi chưa kịp ấm lòng thì một giọng phụ nữ khác cất lên, là cô hàng xóm sát vách, người đã sang nhà chơi từ sáng. "Tôi biết bác thương con, nhưng nói thật lòng, bầu trước cưới thế này, sau này nó sống ở làng mình sao nổi. Người ta sẽ nói này nói nọ cả đời đó bác ạ."
Rồi cô ta buông thêm một câu khiến tôi lạnh cả sống lưng: "Với lại, thằng T. còn trẻ, thiếu gì mối ngon. Tôi đang tính mai mối cho nó con bé nhà bác H. đấy, gia đình tử tế, chưa chồng chưa con gì cả…"
Tôi nằm im trong phòng, nước mắt trào ra. Không phải vì họ ghét bỏ tôi, mà vì tôi chợt nhận ra: sự tử tế của gia đình anh không thể nào ngăn được miệng thế gian. Trong khoảnh khắc ấy, tôi chỉ nghĩ đến con. Tôi không muốn những tháng ngày mang thai của mình trôi qua trong lo lắng, trong cảm giác phải cúi đầu trước những lời dị nghị, xì xào.
Tối hôm đó, tôi nói với bạn trai rằng tôi mệt và muốn về lại thành phố sớm hơn dự định. Anh ngạc nhiên, bố mẹ anh cũng lo lắng hỏi han. Tôi không đủ can đảm để kể lại những gì mình đã nghe. Tôi chỉ nói khẽ: "Con cần giữ tinh thần thật ổn định cho em bé."
Sáng hôm sau, tôi bắt chuyến xe sớm nhất rời quê anh. Trên xe, tôi khóc rất nhiều, nhưng là khóc trong im lặng. Tôi biết mình không phải đang bỏ chạy. Tôi chỉ đang bảo vệ đứa con trong bụng mình.
Những ngày sau đó, bạn trai tôi liên tục gọi điện, xin lỗi vì đã để tôi phải tổn thương. Khi tôi kể lại mọi chuyện, anh im lặng hồi lâu rồi nói: "Anh sẽ không để em và con phải chịu thiệt thòi." Bố mẹ anh cũng lên thành phố thăm tôi, mang theo đủ thứ đặc sản quê nhà, cùng một lời hứa chắc nịch: "Chuyện cưới xin, nhà bác sẽ lo cho hai đứa một cách đàng hoàng, tử tế."
Vài tháng sau, khi bụng tôi đã tròn rõ, gia đình anh tổ chức đám cưới đúng nghĩa. Có đầy đủ lễ dạm ngõ, ăn hỏi, và ngày rước dâu với xe hoa về tận cổng nhà tôi. Tôi được khoác lên mình tà áo dài đỏ thắm, được gọi là "con dâu", chứ không còn là "cô gái có bầu trước cưới" trong những lời xì xào nào nữa.
Điều khiến tôi bất ngờ nhất là khi về lại quê chồng sau đám cưới, chính những người từng dị nghị, bàn tán lại tươi cười, hỏi han tôi đủ điều. Có người còn xuýt xoa: "Bầu bí mà gọn gàng, xinh xắn thế này là khéo lắm đấy con ạ." Tôi chợt hiểu, ở một số nơi, danh phận đôi khi lại quan trọng hơn tất cả.
Giờ đây, khi viết những dòng tâm sự này, tôi đang trong những ngày cuối cùng chờ đón con yêu chào đời. Tôi không trách cô hàng xóm năm ấy, cũng chẳng oán than miệng đời. Tôi chỉ thấy mình thật may mắn vì đã đủ tỉnh táo để rời đi đúng lúc, giữ bình yên cho cả mẹ và con, và cũng đủ vững vàng để quay về khi mọi thứ đã được đặt vào đúng vị trí.
Làm mẹ, đôi khi không cần phải mạnh mẽ đối đầu với cả thế giới. Chỉ cần biết lùi lại một bước đúng thời điểm, để đứa con của mình được bắt đầu hành trình cuộc đời trong vòng tay yêu thương trọn vẹn nhất.
* Bài viết được gửi từ độc giả Ngọc Mai. Nếu bạn có câu chuyện muốn chia sẻ, hãy gửi về [email protected].
Tin liên quan
Thấy kết quả bầu bí dương tính ở xế hộp của ông xã, soi lại clip tôi bàng hoàng khi biết người ngồi cạnh là ai.
Khi ấy, tâm trí tôi chỉ toàn hiện lên các viễn cảnh tệ hại nhất.
Chứng kiến cha chồng mải miết rọi đèn ngoài ngõ khuya, sáng dậy ngỡ ngàng, nàng dâu bỗng lệ nhòa
Nàng dâu bối rối, khó bộc lộ tâm tư trước hành động của cha chồng.
Ngưỡng ngũ tuần mải mê vận động, khiêu vũ lại hay tin có bầu, lời phán từ ông xã làm tôi quá đỗi sững sờ.
Ém bí mật ấy bấy lâu, giờ em đủ dũng khí kể anh hay.
Vợ vượt cạn lúc mình vắng nhà, nửa tháng sau âm thầm hồi gia, anh bàng hoàng nghe tiếng người lạ nơi phòng ngủ.
Kỷ niệm đón quý tử đầu tiên là dấu ấn thiêng liêng tôi sẽ khắc ghi mãi trong lòng.
Cả đời bơm vá nuôi tôi thành tài, cha già bỗng đòi cưới người giúp giữa bữa ăn làm tôi điếng người.
Bước vào tuổi 35, tôi hiện công tác ở giảng đường và làm nghiên cứu sinh.