Đi dự tiệc cưới cùng chồng, tôi sững người khi một đứa bé lạ mặt chạy đến gọi anh là cha

Tôi cũng đắn đo về việc có nên tới đây, nhưng rồi nghĩ mọi chuyện đã kết thúc, vui vẻ đón nhận là tốt nhất.

Ngày đăng: 5 tháng trước
vac-bung-bau-di-an-cuoi-nguoi-yeu-cu-cua-chong-den-noi-toi-chet-lang-khi-dua-tre-la-chay-toi-goi-anh-la-bo

Bước vào tháng thứ bảy của thai kỳ, tôi từng đắn đo không biết có nên tham dự đám cưới người yêu cũ của chồng hay không. Cuối cùng, với suy nghĩ đây chỉ là một buổi tiệc xã giao thông thường, tôi quyết định cùng anh đến chúc mừng. Thế nhưng, giữa không gian sảnh cưới đông đúc, một cậu bé lạ mặt bất ngờ chạy đến ôm chân chồng tôi và hét toáng lên tiếng "bố", khiến tôi choáng váng, đứng hình tại chỗ.

Tôi và chồng kết hôn đã gần hai năm, cuộc sống hôn nhân của chúng tôi khá yên ả và hạnh phúc. Trước khi đến với tôi, anh từng có một mối tình dài vài năm, và cô gái trong quá khứ ấy chính là cô dâu của hôn lễ hôm đó.

Khi nhận được thiệp mời, chồng tôi đưa cho tôi xem và nói một cách rất tự nhiên: "Nếu em thấy thoải mái thì mình cùng đi, còn không thì anh gửi quà mừng là được". Sau một hồi suy nghĩ, tôi quyết định đồng ý. Tôi nghĩ, chuyện cũ đã qua lâu, giờ đây tôi đang mang thai và chúng tôi đã có một cuộc sống mới trọn vẹn. Cuối cùng, tôi gật đầu cùng anh tham dự buổi tiệc.

Hôm đó, vì bụng bầu đã khá lớn nên tôi di chuyển chậm chạp. Chồng tôi ân cần, một tay đỡ lưng, một tay nắm chặt tay tôi dẫn vào sảnh tiệc. Trong lòng, tôi tự trấn an mình rằng mọi chuyện sẽ chỉ là một bữa tiệc bình thường, ăn uống chúc mừng rồi về.

Tuy nhiên, mọi thứ đã không diễn ra suôn sẻ như tôi tưởng tượng.

Khi hai vợ chồng vừa đứng trong khu vực sảnh chờ, một cậu bé khoảng 4-5 tuổi bỗng từ đâu lao tới. Cậu bé chạy thẳng đến chỗ chồng tôi, ôm chặt lấy chân anh và gọi to: "Bố ơi!".

Cả người tôi lập tức chết lặng.

Tiếng gọi "bố ơi" vang lên rõ ràng, khiến vài người xung quanh quay lại nhìn. Tôi đứng ngay bên cạnh mà cảm giác như tai ù đặc lại. Hàng loạt câu hỏi hỗn độn ùa về: "Đứa bé này là ai?", "Tại sao nó lại gọi chồng mình là bố?", "Có điều gì mình không hề hay biết ở đây?".

Chồng tôi cũng sững sờ trong vài giây, có vẻ như chính anh cũng không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Trong khoảnh khắc ấy, trái tim tôi đập thình thịch. Là một phụ nữ mang thai với tâm lý nhạy cảm, chỉ một tình huống nhỏ cũng đủ khiến tôi rơi vào trạng thái hoang mang, suy diễn.

May mắn thay, trước khi trí tưởng tượng của tôi kịp đi quá xa, một người đàn ông vội vã chạy đến kéo cậu bé lại và liên tục xin lỗi. Anh ta giải thích: "Xin lỗi hai anh chị, thằng bé nhà tôi hay bị nhầm người lắm!".

Hóa ra, chồng tôi và người đàn ông kia đứng khá gần nhau, cả hai đều mặc vest đen và có dáng người từ phía sau khá giống nhau. Cậu bé đi tìm bố mình nhưng đã nhận nhầm người.

Nghe xong lời giải thích, tôi thở phào nhẹ nhõm và bật cười. Chồng tôi quay sang, nửa đùa nửa thật: "Em thấy chưa, anh còn chưa kịp làm bố mà đã có người nhận nhầm rồi đấy". Lúc này, tôi mới nhận ra mình đã quá căng thẳng. Có lẽ do đang mang thai nên tôi trở nên nhạy cảm hơn bao giờ hết, chỉ một tiếng gọi vu vơ cũng khiến tôi suy nghĩ lung tung.

Trên đường về nhà, chồng vẫn nắm chặt tay tôi. Anh nhẹ nhàng nói: "Em đừng suy nghĩ nhiều quá. Anh chỉ có một gia đình duy nhất thôi, đó là em và con của chúng ta". Nghe anh nói vậy, lòng tôi chợt nhẹ tênh.

Nhìn lại, tình huống dở khóc dở cười tại đám cưới hôm ấy giờ đã trở thành một kỷ niệm đáng nhớ giữa hai vợ chồng. Qua câu chuyện này, tôi cũng tự rút ra bài học cho mình: trong giai đoạn thai kỳ nhạy cảm, đôi khi chỉ cần một chút bình tĩnh và lòng tin, mọi chuyện phức tạp sẽ trở nên đơn giản hơn rất nhiều.

* Tâm sự được gửi từ độc giả: [email protected]

Tin liên quan