Sau khi sinh bé, nhan sắc của vợ tôi còn rạng rỡ hơn thời son rỗi, khiến tôi lo lắng và ngăn cô ấy trở lại công việc cũ.

Tôi luôn tin rằng gánh nặng kinh tế là điều đáng lo ngại nhất của một người chồng. Thế nhưng, sau khi vợ tôi sinh nở, trở nên xinh đẹp hơn cả lúc chưa lập gia đình, tôi chợt hiểu: có những nỗi sợ thật sự không dễ bày tỏ, bởi nó dễ bị xem là hẹp hòi và yếu đuối.

Ngày đăng: 7 tháng trước
sinh-con-xong-vo-dep-hon-hoi-con-gai-toi-so-mat-vo-nen-khong-cho-di-lam-lai

Hành trình mang thai của vợ tôi tràn ngập sự hồi hộp. Đứa con đầu lòng là kết tinh của 4 năm yêu đương và một năm chung sống. Trong suốt 9 tháng 10 ngày, cô ấy tăng gần 15kg, khuôn mặt tròn hơn, làn da sạm đi và cơ thể trở nên nặng nề. Tôi không ít lần chứng kiến cảnh vợ ngồi khóc lặng lẽ trong nhà tắm vì những vết rạn da hay vì chiếc váy cũ không thể mặc vừa. Tôi xót xa, nhưng đâu đó trong thâm tâm lại có một tiếng thở phào nhẹ nhõm: ít nhất, vợ tôi đang "an toàn" trong hình hài một bà bầu, ít thu hút sự chú ý từ người khác.

Trong ngày vợ sinh con, tôi đứng ngoài cửa phòng sinh với đôi bàn tay run rẩy. Tiếng khóc chào đời của con vang lên, lòng tôi dâng trào cả niềm vui lẫn nỗi sợ. Vui vì mẹ tròn con vuông, sợ vì từ khoảnh khắc ấy, vợ tôi sẽ bước sang một chương hoàn toàn mới. Tôi đã chuẩn bị tinh thần đón một người vợ mệt mỏi, xồ xề, đầu tóc rối bù vì chăm con. Nhưng cuộc sống lại không diễn ra theo kịch bản tôi vẽ ra.

Chỉ ba tháng sau sinh, vợ tôi bắt đầu có những thay đổi bất ngờ. Cô ấy giảm cân nhanh chóng, vóc dáng thon gọn trở lại, làn da hồng hào hơn hẳn. Có lẽ nhờ quá trình chăm con, chế độ ăn khoa học và thứ ánh sáng rạng rỡ đặc biệt của một người mới làm mẹ. Tôi thấy vợ mình ngày càng đẹp, không phải vẻ đẹp phô trương mà là vẻ đẹp dịu dàng, trầm ổn và vô cùng cuốn hút. Ngay cả khi chỉ mặc đồ ở nhà, buộc tóc cao đơn giản, cô ấy vẫn toát lên một sức hút khó cưỡng.

Những lời khen ngợi bắt đầu xuất hiện ngày một nhiều. Hàng xóm, bạn bè, người thân đều không ngớt lời: "Sinh xong trẻ ra hẳn", "Làm mẹ rồi mà đẹp hơn cả hồi con gái". Tôi chỉ cười trừ cho qua, nhưng trong lòng dần dâng lên một nỗi bất an mơ hồ. Tôi sợ những ánh mắt đổ dồn về phía vợ. Tôi sợ những lời khen vô tình trở thành ngòi lửa. Tôi sợ một ngày nào đó, vợ tôi nhận ra cô ấy xứng đáng với nhiều điều hơn là một người chồng bình thường như tôi.

Khi con tròn 6 tháng tuổi, vợ tôi đề nghị muốn đi làm trở lại. Cô ấy chia sẻ cảm thấy bí bách khi ở nhà quá lâu, muốn được ra ngoài, được là chính mình chứ không chỉ thu gọn trong danh xưng "mẹ của con". Nghe vợ nói, trái tim tôi thắt lại. Đầu óc tôi lập tức vẽ ra vô số viễn cảnh: vợ đi làm, gặp gỡ nhiều người mới, ăn mặc chỉn chu hơn, nhận được nhiều lời ngợi khen hơn... và rồi, có lẽ ánh mắt cô ấy dành cho tôi sẽ không còn nguyên vẹn.

Tôi bắt đầu tìm cách ngăn cản, nhưng khéo léo ngụy trang dưới lớp vỏ bọc của sự quan tâm. Tôi viện dẫn lý do: "Con còn nhỏ, em đi làm tội nghiệp con lắm", "Ở nhà anh lo được hết, em đừng vất vả", "Đi làm rồi ai chăm con chu đáo bằng mẹ?". Tôi tưởng mình rất khéo léo và hợp tình hợp lý. Nhưng tôi đã không nói ra sự thật sâu kín nhất: tôi sợ sẽ đánh mất cô ấy.

Vợ tôi im lặng nghe. Cô ấy không tranh cãi, cũng không khóc lóc, chỉ nhìn tôi một hồi lâu. Ánh mắt ấy khiến tôi bối rối, như thể cô ấy có thể nhìn thấu mọi điều tôi đang giấu giếm. Đêm hôm đó, khi con đã ngủ say, vợ tôi nhẹ nhàng hỏi một câu: "Anh sợ em đi làm, hay anh sợ em sẽ không còn cần đến anh nữa?".

Tôi không thể trả lời. Lần đầu tiên, tôi nhận ra nỗi sợ của bản thân mình ích kỷ đến nhường nào. Tôi yêu vợ, nhưng thứ tình yêu ấy lại bị pha tạp bởi sự kiểm soát. Tôi tự hào vì vợ xinh đẹp, nhưng lại muốn giấu cô ấy đi. Tôi muốn vợ ở nhà vì con, nhưng nguyên nhân sâu xa hơn lại xuất phát từ sự bất an của chính mình.

Những ngày sau đó, tôi để ý đến vợ nhiều hơn. Tôi thấy cô ấy vừa chăm con nhỏ, vừa tranh thủ tập thể dục, đọc sách, chăm chút cho bản thân. Tất cả không phải để làm hài lòng ai, mà để không đánh mất đi cái tôi sau khi trở thành mẹ. Tôi chợt nhận ra: phụ nữ sau sinh không chỉ cần phục hồi về thể chất, mà còn cần được hồi sinh giá trị bản thân.

Cuối cùng, tôi nói với vợ rằng cô ấy hoàn toàn có thể đi làm lại nếu muốn. Tôi không dùng những lời lẽ hoa mỹ, mà thành thật thừa nhận nỗi sợ hãi của mình. Vợ tôi khóc, nhưng là những giọt nước mắt của sự nhẹ nhõm. Cô ấy nói: "Em không cần anh giữ em lại. Em chỉ cần anh tin tưởng em".

Giờ đây, mỗi sáng nhìn vợ chuẩn bị đi làm, trong lòng tôi vẫn le lói chút lo âu. Nhưng tôi đang học cách đối mặt với nó, thay vì tìm cách trói buộc người phụ nữ mình yêu. Tôi hiểu rằng, một người vợ rạng rỡ sau sinh không phải là điều đáng sợ. Điều đáng sợ nhất chính là một người đàn ông, vì nỗi sợ hãi của bản thân, mà vô tình làm tổn thương người đã cùng mình trải qua hành trình mang nặng đẻ đau.

* Bài viết được gửi từ độc giả Minh Quân. Nếu bạn có câu chuyện muốn chia sẻ, xin gửi về [email protected]

Theo bạn, người chồng trong câu chuyện này sai ở điều gì nhất?

Yêu vợ nhưng lại sợ hãi và muốn kiểm soát

Không tin vào giá trị và bản lĩnh của vợ sau sinh

Lấy lý do con cái để che giấu nỗi bất an của mình

Không hẳn sai, chỉ là quá lo cho gia đình

Bình chọn | Xem kết quả

Tin liên quan