Ngày rằm đầu năm đi lễ cầu bình an, tôi bất ngờ gặp lại chồng cũ bên người vợ mới. Anh chợt chao đảo khi nhìn thấy bụng tôi.
Sau một hành trình dài đầy thử thách, tôi sắp đón nhận thiên chức làm mẹ.
Rằm tháng Giêng năm nay, tôi cùng mẹ đi chùa cầu an. Bụng bầu tháng thứ 5 đã lộ rõ, mọi bước đi của tôi chậm rãi hơn. Chúng tôi chọn đi sớm một ngày để tránh cảnh chen lấn. Mẹ tôi liên tục dặn dò phải cẩn thận, còn tâm trí tôi lại cảm thấy một sự bình yên lạ kỳ.
Giữa dòng người đông đúc trước sân chùa, tôi bất ngờ gặp chồng cũ. Anh đứng cách đó vài mét. Ánh mắt anh chạm vào tôi, rồi dừng lại ở vòng bụng tròn đã nhô cao. Tôi thấy rõ anh khựng người lại. Gương mặt tái đi, đôi môi mím chặt. Anh lùi một bước như không tin vào mắt mình. Phía sau, một giọng nữ khẽ hỏi: “Anh sao vậy?” – có lẽ là vợ mới của anh.
Chúng tôi từng có hai năm chung sống. Hai năm ấy là một cuộc chạy đua không hồi kết với câu hỏi: “Bao giờ hai đứa có con?”. Tháng nào tôi cũng thấp thỏm chờ đợi rồi thất vọng. Áp lực từ gia đình nhà chồng bắt đầu đè nặng. Những lời xì xào như “Đàn bà không biết đẻ thì giữ làm gì” hay “Hay là nó có vấn đề” cứ bủa vây lấy tôi.
Tôi đi khám hết nơi này đến nơi khác, bác sĩ kết luận mọi chỉ số đều bình thường. Nhưng áp lực vô hình khiến tôi dần nghi ngờ chính bản thân mình. Có lần tôi đề nghị anh đi kiểm tra, mẹ anh nghe thấy liền bảo cả nhà vốn khỏe mạnh, không cần thiết. Anh khi ấy không hẳn vô tâm, nhưng anh chỉ im lặng. Sự im lặng ấy còn đau hơn bất kỳ lời trách móc nào.
Kết cục, chúng tôi ly hôn. Lý do trong đơn ghi nhẹ nhàng: “Không hòa hợp”. Nhưng ai cũng hiểu, nguyên nhân sâu xa là vì hai năm không có con.
Không lâu sau, anh tái hôn. Tôi nghe người quen kể lại với giọng đầy ẩn ý: “Giờ nó cưới vợ khác, chắc sắp có tin vui rồi đấy”. Tôi chỉ cười trừ, nhưng đêm về lòng vẫn chạnh. Có lúc tôi tự hỏi, liệu có phải lỗi thực sự là do mình?
Sau ly hôn, tôi quyết định sống chậm lại. Tôi thay đổi công việc, đăng ký một khóa yoga, và bắt đầu chăm sóc bản thân nhiều hơn. Một năm sau, tôi gặp người đàn ông hiện tại – chồng tôi bây giờ. Anh biết về quá khứ đổ vỡ của tôi nhưng chưa bao giờ chất vấn. Anh nói: “Ai cũng có quá khứ, điều quan trọng là hiện tại em muốn sống thế nào”.
Khi tôi báo tin có thai, anh ôm tôi thật chặt. Tôi bật khóc. Không phải vì sợ hãi, mà vì cuối cùng tôi biết mình không hề “khiếm khuyết” như những lời đàm tiếu năm xưa.
Và rồi, Rằm tháng Giêng này, tôi gặp lại anh.
Sau vài phút bối rối, anh bước lại gần. Mắt anh đỏ hoe khi nhìn xuống bụng tôi. Giọng run run: “Em… được mấy tháng rồi?”.
“Tôi năm tháng”, tôi trả lời.
Anh im lặng hồi lâu, rồi bất ngờ thốt lên một câu khiến tôi sững sờ: “Sau khi ly hôn, anh mới đi khám. Bác sĩ kết luận… anh vô sinh”.
Tôi nhìn anh, không biết nên phản ứng thế nào.
Anh kể, sau khi cưới vợ mới gần một năm mà vẫn chưa có con, gia đình lại thúc giục. Lần này, anh chủ động đi kiểm tra. Kết quả khiến anh choáng váng: khả năng sinh sản gần như bằng không. Bác sĩ nói tình trạng này đã kéo dài nhiều năm.
“Anh đã trách nhầm em”, giọng anh nghẹn lại. “Anh đã để em một mình chịu mọi điều tiếng”.
Anh thừa nhận từng nghĩ rằng chỉ cần đổi người, mọi chuyện sẽ khác. Nhưng thực tế phũ phàng. Vợ mới của anh cũng đang chịu chung áp lực, và những câu hỏi quen thuộc lại tiếp tục vang lên. Chính lúc này, anh mới thấu hiểu cảm giác của tôi ngày trước.
Tôi không thấy hả hê. Cũng chẳng còn tức giận. Chỉ một nỗi buồn cũ thoáng qua rồi tan biến.
“Chuyện đã qua rồi”, tôi nói. “Ai cũng có lựa chọn của riêng mình”.
Anh cúi đầu rất lâu, rồi khẽ chúc tôi hạnh phúc. Tôi nhìn người đàn ông từng là chồng mình, thấy trong mắt anh là sự hối tiếc muộn màng. Nhưng tôi biết, cuộc đời không có chữ “giá như”.
Trên đường về, tôi đặt tay lên bụng. Con khẽ đạp, như nhắc nhở tôi rằng hiện tại mới là điều quan trọng nhất. Nếu ngày ấy chúng tôi không ly hôn, có lẽ tôi vẫn đang sống trong hoài nghi và tổn thương. Nếu không có những lời cay nghiệt ấy, có lẽ tôi đã không đủ mạnh mẽ để bước ra và tìm thấy hạnh phúc mới.
Rằm tháng Giêng, mọi người cầu an cho một năm bình yên phía trước. Còn tôi, tôi thầm cảm ơn những giông bão cũ đã đưa mình đến nơi này – nơi tôi được làm mẹ, được yêu thương đúng cách, và không còn phải chứng minh giá trị bản thân qua khả năng sinh nở.
Cuộc gặp gỡ bất ngờ giữa sân chùa đông đúc ấy khiến tôi hiểu ra: có những mối duyên chỉ đến để dạy ta một bài học. Và khi bài học kết thúc, điều ta cần làm không phải là quay đầu, mà là bước tiếp với một tâm thế thật nhẹ nhàng.
* Tâm sự được gửi từ độc giả: [email protected]
Tin liên quan
Thấy kết quả bầu bí dương tính ở xế hộp của ông xã, soi lại clip tôi bàng hoàng khi biết người ngồi cạnh là ai.
Khi ấy, tâm trí tôi chỉ toàn hiện lên các viễn cảnh tệ hại nhất.
Chứng kiến cha chồng mải miết rọi đèn ngoài ngõ khuya, sáng dậy ngỡ ngàng, nàng dâu bỗng lệ nhòa
Nàng dâu bối rối, khó bộc lộ tâm tư trước hành động của cha chồng.
Ngưỡng ngũ tuần mải mê vận động, khiêu vũ lại hay tin có bầu, lời phán từ ông xã làm tôi quá đỗi sững sờ.
Ém bí mật ấy bấy lâu, giờ em đủ dũng khí kể anh hay.
Vợ vượt cạn lúc mình vắng nhà, nửa tháng sau âm thầm hồi gia, anh bàng hoàng nghe tiếng người lạ nơi phòng ngủ.
Kỷ niệm đón quý tử đầu tiên là dấu ấn thiêng liêng tôi sẽ khắc ghi mãi trong lòng.
Cả đời bơm vá nuôi tôi thành tài, cha già bỗng đòi cưới người giúp giữa bữa ăn làm tôi điếng người.
Bước vào tuổi 35, tôi hiện công tác ở giảng đường và làm nghiên cứu sinh.