"Con chưa đầy tháng, mẹ đơn thân gọi điện cho chồng cũ giữa đêm khuya than đau, câu trả lời từ đầu dây bên kia khiến tôi choáng váng"

Đúng một tháng kể từ ngày con chào đời, tôi cùng chồng đã quyết định chấm dứt cuộc hôn nhân bằng một bản thỏa thuận chung.

Ngày đăng: 5 tháng trước
moi-de-1-thang-thi-ly-hon-nua-dem-goi-chong-cu-em-dau-bung-qua-am-thanh-ben-do-vong-lai-khien-toi-ngat-lim

Mọi chuyện kết thúc nhanh đến mức bản thân tôi đôi lúc vẫn không hiểu vì sao một gia đình tưởng chừng êm ấm lại có thể tan vỡ.

Chúng tôi kết hôn được gần ba năm. Trước khi có con, cuộc sống tuy không quá dư dả nhưng vô cùng bình yên. Chồng tôi là người ít nói, điềm đạm, còn tôi lại khá nhạy cảm. Khi mang thai, tôi trở nên dễ tủi thân và suy nghĩ tiêu cực hơn. Những cuộc cãi vã cũng bắt đầu gia tăng từ thời điểm đó.

Đỉnh điểm rơi vào những tháng cuối thai kỳ. Tôi cảm nhận rõ sự lạnh nhạt, thiếu quan tâm từ phía chồng. Nhiều lần tôi giận dỗi, buông lời nặng nề. Anh ấy thường im lặng, ít giải thích. Chính sự im lặng ấy khiến tôi cảm thấy mình không còn quan trọng trong cuộc đời anh.

Sau khi sinh con, cơ thể mệt mỏi cùng tâm trạng thất thường khiến mâu thuẫn vợ chồng thêm căng thẳng. Trong một phút nóng giận, tôi buột miệng: “Hay mình ly hôn đi, em không muốn sống thế này nữa”.

Tôi ngỡ anh sẽ giữ tôi lại, hoặc ít nhất là tìm cách hàn gắn. Nhưng không. Anh chỉ nhìn tôi một lúc rồi khẽ gật đầu.

Một tuần sau, chúng tôi ra tòa. Tờ giấy ly hôn được ký nhanh chóng, gọn gàng, như một dấu chấm hết cho câu chuyện mà cả hai đều kiệt sức.

Tôi ôm con về nhà ngoại. Cuộc sống của một bà mẹ bỉm sữa lần đầu khiến tôi nhiều phen rối bời. Ban ngày còn có mẹ giúp đỡ, nhưng đêm về, trong căn phòng nhỏ chỉ có hai mẹ con, sự trống trải lại ùa đến.

Đêm đó, khi con vừa chợp mắt, cơn đau bụng ập đến. Từ âm ỉ, nó nhanh chóng trở nên dữ dội. Tôi mơ hồ nhớ lời bác sĩ dặn về các cơn đau hậu sản nếu không nghỉ ngơi đúng cách.

Căn nhà chìm trong bóng tối, mẹ đã ngủ say. Tôi co người trên giường, tay run rẩy cầm điện thoại. Thật lạ, trong danh bạ dài dằng dặc, người đầu tiên tôi nghĩ tới lại là chồng cũ.

Sau phút do dự, tôi bấm gọi.

Chuông reo vài hồi thì anh nhấc máy.

“Anh đây…” – giọng anh trầm và quen thuộc vang lên, khiến trái tim tôi thắt lại. Điều bất ngờ là phía sau đó còn có tiếng cười đặc trưng của anh. Tôi mất vài giây để nhận ra, anh đang cười thật, âm thanh từng khiến lòng tôi rộn rã mỗi khi nghe thấy.

Tôi cắn môi, cố thốt lên trọn câu: “Em… em đau bụng quá…”.

Vừa nghe vậy, anh liền hỏi dồn: “Đau thế nào? Em đang ở đâu?”.

Chưa kịp trả lời, giọng anh đầy lo lắng vội vã: “Em chờ anh chút… vợ… à không… em chờ anh, anh tới ngay.”.

Tôi sững sờ.

Chỉ một từ lỡ miệng – “vợ” – cách anh gọi tôi suốt những năm tháng chung sống, khiến tôi nghẹn lại. Sau ly hôn, tôi tưởng mọi thứ giữa chúng tôi đã chấm dứt hoàn toàn.

Đầu dây bên kia, anh cũng im lặng vài giây, như thể nhận ra mình vừa thốt ra điều không nên.

Tôi nhìn sang chiếc nôi nhỏ. Con trai đang ngủ say với khuôn mặt bình yên. Trong khoảnh khắc ấy, mắt tôi bỗng nhòe đi.

Có lẽ, tờ giấy ly hôn có thể chấm dứt một cuộc hôn nhân về mặt pháp lý, nhưng những thói quen, ký ức và tình cảm đã từng tồn tại thì không dễ gì biến mất chỉ sau một tháng ngắn ngủi.

Ngoài cửa sổ, trời vẫn còn tối. Tôi cầm chặt điện thoại, vừa chờ cơn đau dịu đi, vừa chờ tiếng gõ cửa quen thuộc có thể sẽ vang lên bất cứ lúc nào.

* Tâm sự được gửi từ độc giả: [email protected]

Tin liên quan