Bà nội đề xuất đặt tên cháu là Lọ Lem, lý do đằng sau khiến tôi sửng sốt

Chưa đầy một tháng nữa, em bé của tôi sẽ chào đời.

Ngày đăng: 4 tháng trước
me-chong-muon-dat-chau-gai-ten-lo-lem-toi-om-bung-bau-run-ray-khi-biet-ly-do-ba-chon-no

Tôi đang ở tháng thứ tám của thai kỳ. Bụng bầu ngày càng lớn khiến mọi bước đi trở nên nặng nề hơn, nhưng trong tim tôi, sự háo hức vẫn luôn lấn át mọi lo âu. Sau hai năm chung sống, đây sẽ là đứa con đầu lòng của vợ chồng tôi, và niềm hân hoan chào đón bé là điều hiển nhiên. Mọi thứ từ quần áo sơ sinh đến không gian phòng ngủ cho bé đã sẵn sàng, chỉ còn một điều quan trọng cuối cùng khiến chúng tôi băn khoăn: chọn tên cho con.

Vợ chồng tôi đã thảo luận rất nhiều lần nhưng vẫn chưa tìm được cái tên ưng ý. Cuối cùng, chồng tôi bất chợt đề xuất: "Hay để mẹ đặt đi, chắc chắn mẹ sẽ suy nghĩ cẩn thận hơn chúng mình". Thấy hợp lý, anh liền gọi điện nhờ mẹ. Thật bất ngờ, bà đồng ý ngay và hứa sẽ cân nhắc thật kỹ.

Vài ngày sau, mẹ chồng tôi đến với một tờ giấy được gấp gọn gàng. Bà mỉm cười hiền hậu: "Mẹ ghi ra một chục cái tên đây, con xem thử cái nào hợp thì hai vợ chồng chọn". Tôi cầm tờ giấy, lòng đầy tò mò. Dù sao đây cũng là đứa cháu đầu lòng, chắc hẳn bà đã dành rất nhiều tâm tư.

Tôi từ từ mở tờ giấy ra. Trên đó liệt kê những cái tên khá dễ thương và phổ biến như Bông, Mây, Nhím, Thỏ… Thế nhưng, ngay giữa trang giấy, một cái tên được viết đậm nét, nổi bật hơn hẳn: Lọ Lem.

Tôi sững sờ.

Thú thật, tôi không thể ngờ mẹ chồng lại chọn một cái tên như vậy. Hàng loạt câu hỏi hiện lên trong đầu: Sau này con đi học, bạn bè có trêu chọc không? Mọi người nghe thấy sẽ nghĩ gì? Tôi vô thức ôm lấy bụng bầu, tim đập nhanh hơn một nhịp.

"Mẹ… sao lại là Lọ Lem ạ?", tôi khẽ hỏi.

Mẹ chồng không trả lời ngay. Bà nhìn xuống tờ giấy một lúc rồi nhẹ nhàng gấp lại. Không khí trong phòng bỗng trầm xuống, mang theo một cảm giác khó tả. Một lúc sau, bà mới chậm rãi bắt đầu: "Thật ra… trước khi có thằng Nam (tên chồng tôi), mẹ từng có một đứa con gái".

Tôi giật mình nhìn bà. Suốt những năm làm dâu, tôi chưa từng nghe bất kỳ ai trong gia đình nhắc đến điều này. Bà kể rằng ngày ấy, bà mang thai lần đầu khi còn rất trẻ. Hai vợ chồng nghèo, cuộc sống chật vật nhưng trái tim vẫn tràn đầy hy vọng chào đón đứa bé. Bà đã nghĩ sẵn một cái tên ở nhà cho con gái: Lọ Lem. Bà nói lúc đó mình rất yêu câu chuyện cổ tích ấy, và luôn mơ ước con gái lớn lên sẽ hiền lành, đáng yêu như nhân vật trong truyện.

Nhưng số phận trớ trêu, đứa bé không may qua đời chỉ vài ngày sau khi chào đời. "Lúc đó mẹ đau lòng đến mức không dám nhắc lại cái tên ấy nữa", giọng bà trầm xuống. "Sau này sinh ra thằng Nam, cuộc sống bận rộn cuốn đi, mẹ cũng cất kín chuyện đó trong lòng".

Tôi nghe mà nghẹn đắng nơi cổ họng. Mẹ chồng nhìn tôi, ánh mắt vừa dịu dàng vừa chất chứa một nỗi do dự. "Mấy hôm trước khi các con nhờ mẹ đặt tên, mẹ chợt nhớ đến cái tên đó. Mẹ không biết có nên nói ra không… sợ con nghĩ nhiều".

Tôi nhìn xuống bụng mình, bàn tay vô thức xoa nhẹ. Trong khoảnh khắc ấy, tôi chợt thấu hiểu vì sao cái tên "Lọ Lem" lại được bà viết đậm đến thế.

Đó không đơn thuần chỉ là một cái tên. Đó là cả một ký ức, một nỗi tiếc nuối mà bà đã cất giữ suốt mấy chục năm trời. Tôi hít một hơi thật sâu rồi nắm lấy tay bà. "Mẹ ơi, nếu mẹ thích… chúng ta sẽ gọi bé là bé Lọ Lem nhé".

Mẹ chồng ngẩng lên nhìn tôi, đôi mắt thoáng chút bất ngờ. "Tên khai sinh hai vợ chồng con sẽ chọn sau, nhưng ở nhà, con nghĩ bé sẽ rất hạnh phúc khi có một cái tên đặc biệt, gắn liền với tình thương của bà", tôi nói tiếp. Mắt bà chợt đỏ lên. Bà gật đầu, khẽ đặt tay lên bụng tôi như một lời chào đón đầy yêu thương dành cho đứa cháu sắp chào đời. Tối hôm đó, khi nằm nghỉ, tôi thì thầm với con: "Chào con nhé, bé Lọ Lem của mẹ".

Kể câu chuyện này ra, chắc hẳn nhiều chị em sẽ có những ý kiến trái chiều hoặc không đồng tình với quyết định của tôi. Tôi cũng muốn chia sẻ rằng, lựa chọn của tôi không xuất phát từ sự nể nang hay e ngại, mà bởi tôi tin rằng đứa con này chính là món quà, là sự kết nối đặc biệt mang một phần ký ức thiêng liêng của bà nội trở về với gia đình nhỏ của chúng tôi.

* Tâm sự được gửi từ độc giả: [email protected]

Tin liên quan