Người mẹ trẻ đơn thân vào viện sinh con, khi mở tay, vật trong lòng bàn tay khiến ê-kíp mổ xúc động

Khi cơn chuyển dạ ập đến, chồng đang công tác ở nơi xa, người nhà chưa thể có mặt kịp, người mẹ phải tự mình trải qua cuộc vượt cạn trong cô đơn.

Ngày đăng: 3 ngày trước
me-bau-mot-minh-di-de-mo-long-ban-tay-thu-roi-ra-khien-bac-si-nghen-ngao

Một sản phụ khiếm thính, không thể nói bước vào phòng sinh một mình trong lần vượt cạn thứ hai. Chồng cô công tác xa, người thân chưa kịp có mặt. Hành trình sinh nở vốn đầy thử thách, với cô lại càng gian nan gấp bội khi không thể nghe lời động viên, hướng dẫn của bác sĩ và cũng không cách nào diễn tả cơn đau, nỗi sợ đang trào dâng.

Các cơn co thắt dồn dập, mức độ đau đớn tăng lên từng phút, nhưng người mẹ ấy hoàn toàn trong im lặng. Cảnh tượng ấy khiến tất cả nhân viên y tế có mặt đều không khỏi nghẹn lòng.

Dù bệnh viện đã tạo điều kiện cho người nhà vào hỗ trợ, nhưng trong giờ phút quan trọng, cô vẫn phải một mình đối mặt. Mọi thứ chỉ thực sự thay đổi nhờ một giải pháp giao tiếp đơn giản mà sáng tạo từ một nữ hộ sinh: sử dụng giấy bút.

Nữ hộ sinh kiên nhẫn viết từng dòng chỉ dẫn rõ ràng: “Đừng rặn vội, hít thở sâu trước”, “Bây giờ có thể rặn”, “Rất tốt, cố gắng thêm chút nữa”, “Đừng thả lỏng, em bé sắp ra rồi.”

Mỗi tờ giấy được đưa cho sản phụ đọc, và cuộc đối thoại đặc biệt cứ thế tiếp diễn. Không một âm thanh, không lời nói, chỉ những mảnh giấy đầy chữ được trao đi nhận lại trong sự tập trung cao độ. Nhịp độ có thể chậm hơn, nhưng từng bước đều vững chắc và an toàn.

Sau hai giờ đồng hồ, em bé chào đời khỏe mạnh. Khi nữ hộ sinh viết thông báo: “Em bé đã ra rồi, là con trai”, người mẹ lặng đi. Cô từ từ mở bàn tay đã nắm chặt từ khi nhập viện. Bên trong là một mảnh giấy nhỏ hơi ướt mồ hôi, chỉ vỏn vẹn hai chữ được viết sẵn: “Cảm ơn”.

Khoảnh khắc tờ giấy nhỏ với lời cảm ơn chân thành được trao đi khiến cả ê-kip xúc động. Giữa muôn vàn đau đớn, lo lắng và bất tiện vì không thể nghe - nói, người mẹ ấy vẫn chu đáo nghĩ đến việc bày tỏ lòng biết ơn từ trước.

Các bác sĩ chia sẻ, họ đã nhận nhiều lời cảm ơn sau ca đỡ đẻ, nhưng mảnh giấy bé nhỏ được giữ chặt suốt nhiều giờ đồng hồ này lại mang một ý nghĩa đặc biệt. Đó không chỉ là lời cảm ơn, mà còn là sự tin tưởng, trân trọng và nỗ lực vô cùng đáng quý của một người mẹ kiên cường. Một cử chỉ giản dị nhưng ấm áp hơn bất kỳ món quà vật chất nào.

Câu chuyện này cũng mở ra bài học về sự chuẩn bị cho các sản phụ có khiếm khuyết, đặc biệt là những người có nguy cơ phải sinh con một mình. Dưới đây là những lời khuyên thiết thực từ các chuyên gia y tế để bảo vệ sức khỏe cho cả mẹ và bé:

1. Chuẩn bị sẵn “bộ thẻ giao tiếp” y tế

Các thẻ thông tin nên ngắn gọn, rõ ràng, ví dụ: “Tôi bị câm/điếc, xin giao tiếp bằng giấy bút”, “Tôi đang đau nhiều”, “Tôi cần uống nước”, “Xin gọi người nhà giúp tôi”. Nên in sẵn hoặc viết tay và để trong túi áo cho dễ lấy.

2. Luôn mang theo sổ tay và bút

Một cuốn sổ nhỏ và cây bút sẽ là công cụ giao tiếp hữu hiệu. Hãy chọn loại giấy dễ viết, bút dễ cầm để sử dụng ngay cả khi tay run hoặc trong tư thế nằm.

3. Viết sẵn thông tin y tế cá nhân

Chuẩn bị một tờ giấy ghi đầy đủ: Họ tên, tuổi, địa chỉ; Tuần thai hiện tại; Tiền sử bệnh lý (nếu có); Số điện thoại người thân cần liên lạc khẩn cấp. Luôn mang theo bên mình.

4. Soạn trước các mẫu giấy dùng trong phòng sinh

Giống như người mẹ trong câu chuyện, bạn có thể viết sẵn các câu như: “Tôi ổn”, “Tôi sợ”, “Tôi cần nghỉ một chút”, “Xin hãy giúp tôi”. Và đừng quên một tờ giấy “Cảm ơn” – món quà tinh thần vô giá cho đội ngũ y bác sĩ.

5. Lên kế hoạch liên lạc dự phòng với gia đình

Nếu người thân ở xa: Bật chia sẻ vị trí; Soạn sẵn tin nhắn báo “Tôi đang vào viện sinh” để gửi nhanh; Nhờ sự hỗ trợ từ hàng xóm, bạn bè nếu có thể.

6. Thông báo trước cho bệnh viện về tình trạng của mình

Khi đăng ký sinh, hãy thông báo rõ về khiếm khuyết của bản thân để bệnh viện có sự chuẩn bị phù hợp như: cung cấp giấy bút, bố trí nhân viên hỗ trợ, hoặc có phương án phiên dịch ngôn ngữ ký hiệu nếu cần.

7. Điều quan trọng nhất: Mạnh dạn yêu cầu sự giúp đỡ

Bạn hoàn toàn có quyền được hỗ trợ, được thấu hiểu và lắng nghe trong suốt hành trình vượt cạn – dù bằng bất cứ hình thức giao tiếp nào.

Tin liên quan