Mẹ đơn thân kết hôn với bạn trai quen online, bất ngờ trước gia sản của chồng và cuộc chiến giành quyền nuôi con

Trải qua hai lần thai ngoài dạ con và buộc phải cắt cả hai vòi trứng, chị Trang hoàn toàn sững sờ trước kết luận của bác sĩ rằng khả năng sinh con tự nhiên của chị đã không còn.

Ngày đăng: 2 tuần trước
lay-trai-tan-pakistan-quen-qua-mang-me-don-than-cuoi-ve-moi-biet-chong-giau-vat-lon-tim-con

Từng trải qua cuộc hôn nhân đổ vỡ và là mẹ đơn thân của một bé trai 6 tuổi, chị Trần Thùy Trang (35 tuổi, Lào Cai) đã có nhiều đắn đo khi bắt đầu mối quan hệ với anh Tallal Ahmed (34 tuổi, Pakistan) – một người đàn ông chưa từng kết hôn, xuất thân từ gia đình giàu có. Thế nhưng, sự chân thành, tình yêu thương anh dành cho con trai riêng của chị và hành trình đồng hành tìm con sau này đã chứng minh quyết định của chị là hoàn toàn đúng đắn.

Tổ ấm nhỏ của chị Trang và ông xã Pakistan.

Chị Trần Thùy Trang sinh ra và lớn lên tại Lào Cai. Sau khi cuộc hôn nhân đầu tan vỡ, chị một mình nuôi con trai nhỏ. Chị sau đó làm việc cho một công ty tại Nhật Bản và tình cờ làm quen với anh Tallal Ahmed qua mạng xã hội. Lúc đó, anh đang kinh doanh ô tô và điều hành công ty riêng tại Nhật.

Chị Thùy Trang chia sẻ, chị từng trò chuyện với nhiều người nhưng hiếm khi tiết lộ thông tin cá nhân. Thế nhưng, với anh Tallal, cảm giác chân thật từ anh khiến chị cởi mở hơn. Chỉ sau một tuần trò chuyện, hai người đã có cuộc gặp mặt đầu tiên. Và chỉ một tháng sau đó, họ quyết định tiến tới hôn nhân.

“Hàng ngày chúng tôi chủ yếu nhắn tin và gọi điện vì khoảng cách địa lý khá xa. Sau một tuần, chúng tôi gặp nhau lần đầu. Ấn tượng của tôi về anh ấy là rất đẹp trai và hài hước. Không chỉ vậy, anh còn yêu thương con trai riêng của tôi hơn cả cha đẻ, chiều chuộng bé hơn cả tôi”, chị Trang kể lại.

Chị Trang cho biết thêm, thời gian đầu quen nhau, cả hai chủ yếu nói về công việc. Mãi đến sau kết hôn và về thăm quê chồng tại Pakistan, chị mới biết gia đình anh thuộc tầng lớp khá giả, sống trong khu biệt thự và họ hàng đều có điều kiện kinh tế tốt.

Sau đám cưới, vợ chồng chị mong có con ngay nên không áp dụng biện pháp tránh thai. Thế nhưng, chị mang thai ngoài tử cung tới hai lần, buộc phải cắt bỏ cả hai vòi trứng và mất khả năng thụ thai tự nhiên. Khi nhận tin từ bác sĩ, chị sốc nặng, mặt tái mét, đứng thẫn thờ không nói nên lời.

“Thấy tôi biến sắc, bác sĩ động viên rằng vợ chồng tôi chỉ không thể có con tự nhiên, nhưng vẫn có cơ hội nhờ thụ tinh trong ống nghiệm (IVF). Lúc đó, tôi còn chưa hiểu IVF là gì. Bác sĩ hứa sẽ giới thiệu một số bệnh viện chuyên khoa hiếm muộn để chúng tôi đến khám và điều trị.

Chồng tôi biết chuyện cũng động viên rất nhiều. Anh bảo không sao, cứ điều trị sẽ có con, nếu không thì hai vợ chồng vẫn sống với nhau trọn đời. Vì anh theo đạo Hồi, quan niệm không ly hôn dù bất cứ chuyện gì xảy ra”, chị Trang nhớ lại.

Chị bị cắt 2 bên vòi trứng nên không thể có thai tự nhiên.

Hành trình tìm con của vợ chồng chị Trang bắt đầu từ đó. Suốt 3 năm điều trị tại Nhật Bản không thành công, nhiều lúc chị mệt mỏi, chán nản và muốn buông xuôi. Nhưng anh Tallal luôn ở bên động viên. Những lời anh nói: “Nếu em mệt thì thôi, mình không chữa nữa. Vợ chồng mình cứ sống hạnh phúc như vậy. Gia đình anh chưa có ai ly hôn, đã cưới nhau là sống với nhau đến cuối đời”, khiến chị nghẹn lòng và có thêm động lực.

Sau khi tham khảo ý kiến từ nhiều người bạn tại Nhật, chị quyết định trở về Việt Nam, tới một bệnh viện ở Sài Gòn để làm IVF. Tuy nhiên, khi đến giai đoạn chọc hút trứng (thu được 9 trứng), chồng chị không thể về kịp nên toàn bộ số trứng phải trữ đông.

Vì lý do visa và công việc kinh doanh, anh Tallal không thể rời Nhật lâu. Sau thời gian chờ đợi, chị đành trở lại Nhật Bản để bắt đầu lại từ đầu. Quy trình IVF tại Nhật thiên về tự nhiên nên khá lâu và phức tạp. Dù chị chỉ mất vòi trứng, nội tiết tố bình thường và từng sinh thường, khả năng thành công cao hơn người chưa sinh, nhưng nhiều lần thử nghiệm vẫn thất bại.

Chị Trang kể, lần thứ hai chọc trứng tại Nhật, chị thu được 16 trứng, tạo được 12 phôi ngày 2 và 4 phôi chất lượng tốt (3 phôi loại A, 1 phôi loại B) vào ngày 5-6. Hai lần chuyển phôi đầu tiên với phôi tốt nhất đều không thành công.

Chị thực sự suy sụp vì bao hy vọng đặt vào mỗi lần chuyển phôi. Chị kiêng khem đủ thứ nhưng vẫn thất bại. Mỗi lần nghe kết quả, chị cố kiềm nén nước mắt trước mặt bác sĩ, ra xe ngồi khóc một mình thật lâu rồi mới gọi điện thông báo cho chồng. Đến giờ nhớ lại, nước mắt chị vẫn lăn dài vì đó thực sự là quãng thời gian khủng hoảng và đau khổ.

“Những lúc ấy chỉ có chồng bên cạnh động viên. Đôi khi vợ chồng cãi vã, nhưng nghĩ lại suốt mấy năm chữa trị, anh luôn đồng hành, tôi thực sự cảm động và biết ơn. Khi tôi khóc, anh ôm và dỗ dành: ‘Không sao đâu, không có con cũng không sao. Mệt thì mình nghỉ, cứ sống hạnh phúc ba mẹ con mình là được. Dù thế nào anh cũng không bao giờ bỏ em vì chuyện không sinh được con’”, chị Trang rưng rưng chia sẻ.

Ông xã luôn động viên chị khoảng thời gian tìm con.

Dù buồn bã và thất vọng, chị Trang chưa bao giờ từ bỏ. Chị quyết định chuyển hai phôi cuối cùng trong lần thứ ba. Lần này, chị chủ động bổ sung thêm thuốc nội tiết theo đơn bác sĩ Việt Nam, giữ tinh thần thoải mái, ăn uống, đi chơi, mua sắm mà không kiêng khem quá mức. Và có lẽ nhờ trời thương hay nhờ phác đồ hỗ trợ, chị đã đậu thai. Ngày nhận kết quả, chị run rẩy, chân tay bủn rủn vì sợ mừng hụt như những lần trước.

Hành trình mang thai của chị Trang khá vất vả. Vì là thai IVF, 3 tháng đầu chị thường xuyên ra máu, bóc tách màng nuôi và phải dùng thuốc liên tục. Chị còn bị nghén nặng, không ăn uống được gì trong hơn 4 tháng. Mãi về sau, tình trạng mới thuyên giảm.

Tuy nhiên, sang tuần thai thứ 32, chị đối mặt với nguy cơ mới: nhau thai bám thấp, chỉ cách cổ tử cung 2mm, tiềm ẩn nguy cơ sinh non và tiền sản giật. Chị phải chuyển đến bệnh viện lớn hơn để theo dõi sát sao cho đến khi sinh ở tuần 37+5.

Chị Trang cho biết, tại Nhật Bản, các bác sĩ thiên về sinh thường tự nhiên. Dù có nguy cơ, họ vẫn không chỉ định mổ. Chị chuyển dạ từ sáng đến chiều trong cơn đau dữ dội, cổ tử cung mở hết nhưng em bé không chịu ra. Bác sĩ thử đủ cách, kể cả ấn bụng, nhưng không hiệu quả.

“Tôi đau đớn tột cùng, bảo chồng kêu bác sĩ cho mổ, nhưng họ vẫn từ chối. Thấy vậy, chồng tôi ra tranh luận, yêu cầu bác sĩ chịu trách nhiệm nếu có vấn đề xảy ra. Sau cuộc họp, họ đồng ý cho tôi mổ. Phải trải qua 3 lần thay bác sĩ gây tê tủy sống, con bé mới được đưa ra ngoài an toàn”, chị Trang kể về ngày sinh nở đầy sóng gió.

Bé nhà chị chào đời nặng 3,4kg.

Bé Miu chào đời vào tháng 8/2017, nặng 3,4kg. Trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê vì thuốc, chị chỉ kịp nghe tiếng con khóc rồi nước mắt tuôn trào. Mãi đến hôm sau, anh Tallal mới được vào thăm, và chị phải chờ đúng giờ y tá mới đưa con vào cho mẹ.

“Lúc chồng vào thăm, tôi hỏi con có xinh không, giống ai. Anh bảo con xinh lắm, giống em. Nhưng khi y tá bế con vào, tôi nhìn không thấy nét nào giống mình. Nếu không đau vì vết mổ, có lẽ tôi đã nhảy lên ‘xử’ chồng một trận”, chị Trang cười kể.

Bé Miu – thành quả của vợ chồng chị sau 3 năm tìm con.

Sau sinh, dù mệt mỏi, nhưng nhìn chồng hạnh phúc bế con, cười tươi ngắm con không rời, chị cảm thấy mọi khó khăn đều được đền đáp. Hiện tại, bé Miu đã 3 tuổi, xinh xắn, thông minh, hoạt bát và có thể nói tốt 3 thứ tiếng: Tiếng Việt, tiếng Anh và tiếng Nhật.

"Phụ nữ ai cũng cần được yêu thương. Không ai mong muốn mình bị hiếm muộn. Họ rất cần sự quan tâm, chia sẻ, đặc biệt là từ người chồng, sau đó là gia đình và xã hội. Điều đó sẽ giúp hành trình tìm con trở nên nhẹ nhàng và rút ngắn hơn", đó là thông điệp chị Trang muốn nhắn gửi.

Tin liên quan

img

Sản phụ Hà Nội phát hiện bệnh ung thư lúc cuối thai kỳ, con chào đời khỏe mạnh một cách kỳ diệu

Dù bé Kem đã được đón về, nhưng bố mẹ là anh Dũng và chị Lan vẫn chưa thể trực tiếp ôm con. Họ chỉ có thể ngắm con qua những bức hình và đoạn ghi hình. Trong khi bé được ông bà luân phiên trông nom tại nhà, anh Dũng vẫn kiên trì ở viện để cùng vợ chống chọi với căn bệnh.

img

Vợ chồng trẻ Hải Dương vỡ òa hạnh phúc đón con đầu lòng sau hành trình 7 năm tìm kiếm, khoảnh khắc người cha thấy nhẹ nhõm khi nghe tin con chào đời an toàn.

Chị Trang chuyển dạ sớm vào tuần thai thứ 36 do vỡ ối. Trong quá trình mổ lấy thai, tình trạng mất máu khó kiểm soát đã xảy ra, khiến ê-kíp phẫu thuật phải nỗ lực xử lý vất vả hơn rất nhiều so với một ca mổ đẻ thông thường.