Ai đã thực sự truyền cảm hứng để tôi quyết định có thêm đứa con thứ hai khi đã bước sang tuổi tứ tuần?
Lòng tôi tràn ngập niềm tin lạc quan, nhưng cũng chất chứa những băn khoăn về chặng đường phía trước.
Năm nay tôi bước sang tuổi 40. Ở độ tuổi nhiều người chọn sống chậm và chăm sóc bản thân, tôi lại đối mặt với một quyết định bất ngờ: sinh thêm con.
Nếu hỏi ai là người ảnh hưởng đến quyết định này, nhiều người sẽ nghĩ ngay đến chồng hay gia đình. Nhưng không, người khiến tôi trăn trở lại chính là cậu con trai đầu 10 tuổi của mình.
Con trai tôi không chỉ nhắc một lần, mà liên tục trong vài năm gần đây. Có lần, bé đang chơi một mình bỗng hỏi: “Mẹ ơi, sao con không có em vậy?”. Tôi chỉ cười xoa đầu con và trả lời qua loa. Từ hôm đó, tôi bắt đầu để ý hơn những lúc con chơi độc lập.
Những câu nói như: “Con mà có em thì vui hơn”, hay “Có em con sẽ đỡ chán”… cứ thỉnh thoảng lại vang lên. Đó không phải đòi hỏi, mà là mong ước tự nhiên, chân thành của một đứa trẻ.
Thực tế, vợ chồng tôi chưa bao giờ có thời gian nghĩ đến chuyện sinh thêm. Chúng tôi bắt đầu từ hai bàn tay trắng, lo ổn định công việc, mua nhà và tích lũy cho kế hoạch kinh doanh. Áp lực tài chính khiến chúng tôi tự nhủ: một con là đủ, miễn chăm sóc thật tốt. Mỗi lần con nhắc, tôi đều nhẹ nhàng gạt đi.
Mọi thứ thay đổi vào một buổi tối, khi con ôm tôi và thì thầm: “Nhà mình mà có thêm em chắc vui hơn mẹ nhỉ”. Câu nói giản dị ấy khiến tôi suy nghĩ rất lâu.
Tôi bắt đầu nhìn lại cuộc sống. Những bữa cơm ba người dù ấm áp nhưng đôi khi quá yên ắng. Hình ảnh con chơi một mình khiến tôi trăn trở: liệu có thêm một đứa trẻ, mọi thứ sẽ khác đi?
Đây không phải quyết định bốc đồng. Ở tuổi 40, mang thai tiềm ẩn nhiều rủi ro. Tôi tìm hiểu kỹ về thai kỳ muộn, những nguy cơ với sức khỏe mẹ và bé, cùng áp lực thể chất lẫn tinh thần. Có lúc tôi đã chùn bước.
Tôi chia sẻ với chồng. Anh không thúc ép hay phản đối, chỉ nói: “Mình sẽ cùng nhau tính toán kỹ và chuẩn bị tốt nhất”. Câu nói ấy khiến tôi an tâm hơn rất nhiều.
Gia đình hai bên biết chuyện cũng bất ngờ, nhưng đều ủng hộ và cùng tôi tìm hiểu, từ chăm sóc sức khỏe đến chọn nơi sinh phù hợp. Sau 6 tháng chờ đợi tự nhiên không thành, tôi bắt đầu sốt ruột.
Sau nhiều cân nhắc, tôi tìm hiểu phương pháp thụ tinh trong ống nghiệm (IVF) để lựa chọn phôi chất lượng. Ở tuổi của mình, đây là lựa chọn cần được xem xét nghiêm túc.
Hành trình phía trước còn nhiều thử thách. Nhưng khác trước, lần này mọi quyết định đều xuất phát từ suy nghĩ chín chắn, từ những quan sát đời thường và cảm xúc tích tụ theo năm tháng. Tôi đang đợi ngày thăm khám gần nhất. Bé yêu ơi, hãy đến với mẹ và gia đình mình nhé!
* Tâm sự từ độc giả: [email protected]
Tin liên quan
Thấy kết quả bầu bí dương tính ở xế hộp của ông xã, soi lại clip tôi bàng hoàng khi biết người ngồi cạnh là ai.
Khi ấy, tâm trí tôi chỉ toàn hiện lên các viễn cảnh tệ hại nhất.
Chứng kiến cha chồng mải miết rọi đèn ngoài ngõ khuya, sáng dậy ngỡ ngàng, nàng dâu bỗng lệ nhòa
Nàng dâu bối rối, khó bộc lộ tâm tư trước hành động của cha chồng.
Ngưỡng ngũ tuần mải mê vận động, khiêu vũ lại hay tin có bầu, lời phán từ ông xã làm tôi quá đỗi sững sờ.
Ém bí mật ấy bấy lâu, giờ em đủ dũng khí kể anh hay.
Vợ vượt cạn lúc mình vắng nhà, nửa tháng sau âm thầm hồi gia, anh bàng hoàng nghe tiếng người lạ nơi phòng ngủ.
Kỷ niệm đón quý tử đầu tiên là dấu ấn thiêng liêng tôi sẽ khắc ghi mãi trong lòng.
Cả đời bơm vá nuôi tôi thành tài, cha già bỗng đòi cưới người giúp giữa bữa ăn làm tôi điếng người.
Bước vào tuổi 35, tôi hiện công tác ở giảng đường và làm nghiên cứu sinh.