Khách tới chúc mừng vợ sinh con, một câu nói bất cẩn khiến tôi quyết định làm thủ tục chia tay
Tôi không ngờ rằng mọi chuyện lại có thể kết thúc trong đau khổ đến vậy.
Hành trình 5 năm tìm kiếm hạnh phúc làm cha mẹ của chúng tôi là một cuộc chiến đầy nước mắt. Không phải vì không muốn, mà là vì không thể. Chúng tôi đã trải qua hết hy vọng rồi thất vọng, tất cả những cung bậc cảm xúc mà bất kỳ cặp vợ chồng hiếm muộn nào cũng thấu hiểu.
Vợ tôi từng khóc nấc trong phòng tắm vì một que thử thai một vạch. Còn tôi, nhiều đêm nằm bên cạnh mà không dám quay sang, sợ phải nhìn thấy ánh mắt tuyệt vọng và trống rỗng trong mắt cô ấy.
Các bác sĩ chẩn đoán khả năng thụ thai tự nhiên của vợ tôi là rất thấp. Hành trình chạy chữa bắt đầu, từ đông y đến thụ tinh trong ống nghiệm (IVF). Mỗi lần thất bại lại khiến cả hai kiệt quệ tinh thần. Có lúc tôi đã đề nghị xin con nuôi, chỉ cần trong nhà có tiếng trẻ con là đủ, nhưng vợ tôi kiên quyết từ chối. Cô ấy nói phải cố gắng thêm một lần nữa.
Và lần đó… chúng tôi đã thành công. Ngày nhận tin vui, vợ tôi ôm chầm lấy tôi và khóc như một đứa trẻ. Tôi cũng vậy. Tôi nghĩ cuối cùng số phận cũng mỉm cười với hai chúng tôi. Suốt thai kỳ, tôi đảm nhận hết mọi việc nhà. Vợ tôi thể trạng yếu, lại có tiền sử sảy thai nên phải nghỉ ngơi tuyệt đối. Tôi hủy bỏ mọi cuộc nhậu, hạn chế đi công tác, chỉ để ở bên cạnh chăm sóc vợ.
Đứa bé chào đời sau 9 tháng mong ngóng, là một bé gái. Nhìn con lần đầu tiên, cảm xúc thật khó tả, vừa lạ lẫm vừa thân thuộc, như một phần máu thịt và cũng như một phép màu. Tôi tưởng rằng cuối cùng hạnh phúc đã vẹn toàn. Cho đến một ngày, đồng nghiệp của tôi đến thăm.
Họ đứng xung quanh nôi, cười nói chúc mừng. Một người trong số đó cúi xuống nhìn con bé một lúc lâu rồi buột miệng: “Sao bé không giống hai người nhỉ…”. Mọi người cười xòa, bảo trẻ sơ sinh chưa rõ nét. Tôi cũng cười theo, nhưng từ khoảnh khắc ấy, một mối nghi ngờ bắt đầu len lỏi trong tâm trí tôi.
Tôi bắt đầu quan sát con gái kỹ hơn. Con không giống tôi. Cũng chẳng giống vợ tôi. Tôi tự trấn an mình rằng trẻ con lớn lên sẽ thay đổi, nhưng càng nhìn, tôi càng cảm thấy một khoảng cách khó hiểu. Tôi nhớ lại thời điểm vợ tôi mang thai, có một vài ngày tôi phải đi công tác xa. Chuyến đi không dài, nhưng đủ để những ý nghĩ đen tối nhất xuất hiện.
Những đêm sau đó, tôi gần như thức trắng. Nằm cạnh hai mẹ con, nhưng trong đầu chỉ vang vọng câu nói của đồng nghiệp. Cuối cùng, tôi quyết định đi xét nghiệm ADN. Tôi giấu vợ, vì nghĩ rằng mình chỉ cần một kết quả chính xác để dập tắt mọi hoài nghi, hoặc xác nhận nỗi sợ hãi tồi tệ nhất.
Ngày nhận kết quả, tôi ngồi trong xe rất lâu, không đủ can đảm để mở phong bì. Tôi cầu mong mình đã sai, nhưng tôi đã đúng. Đứa bé không phải con ruột của tôi.
Tôi không nhớ mình đã về nhà như thế nào. Ký ức duy nhất là hình ảnh vợ tôi đang bế con, dịu dàng dỗ dành, khiến mọi thứ trong lòng tôi sụp đổ. Tôi không la hét, cũng không chất vấn ngay lập tức. Tối hôm đó, khi con đã ngủ, tôi đưa tờ kết quả xét nghiệm cho vợ.
Cô ấy im lặng rất lâu rồi bật khóc. Đó không phải là những giọt nước mắt thanh minh, mà là sự thừa nhận không thể chối cãi. Cô ấy thú nhận, trong một lần tôi đi công tác, cô ấy đã yếu lòng. Chỉ một lần duy nhất. Và cô ấy cũng không ngờ mình có thể mang thai, bởi trước đó bác sĩ đã nói khả năng là rất thấp.
Tôi chỉ cười cay đắng. Một lần lầm lỡ, nhưng đủ để biến 5 năm nỗ lực, hy vọng và đau khổ của chúng tôi trở thành một trò đùa tàn nhẫn.
Tôi nộp đơn ly hôn ngay ngày hôm sau. Không phải vì tôi ghét đứa trẻ, mà vì mỗi lần nhìn con, tôi lại nhớ đến sự phản bội, và nhận ra một sự thật phũ phàng: có những thứ không phải cứ cố gắng hết sức thì sẽ thuộc về mình.
* Tâm sự được gửi từ độc giả: [email protected]
Tin liên quan
Thấy kết quả bầu bí dương tính ở xế hộp của ông xã, soi lại clip tôi bàng hoàng khi biết người ngồi cạnh là ai.
Khi ấy, tâm trí tôi chỉ toàn hiện lên các viễn cảnh tệ hại nhất.
Chứng kiến cha chồng mải miết rọi đèn ngoài ngõ khuya, sáng dậy ngỡ ngàng, nàng dâu bỗng lệ nhòa
Nàng dâu bối rối, khó bộc lộ tâm tư trước hành động của cha chồng.
Ngưỡng ngũ tuần mải mê vận động, khiêu vũ lại hay tin có bầu, lời phán từ ông xã làm tôi quá đỗi sững sờ.
Ém bí mật ấy bấy lâu, giờ em đủ dũng khí kể anh hay.
Vợ vượt cạn lúc mình vắng nhà, nửa tháng sau âm thầm hồi gia, anh bàng hoàng nghe tiếng người lạ nơi phòng ngủ.
Kỷ niệm đón quý tử đầu tiên là dấu ấn thiêng liêng tôi sẽ khắc ghi mãi trong lòng.
Cả đời bơm vá nuôi tôi thành tài, cha già bỗng đòi cưới người giúp giữa bữa ăn làm tôi điếng người.
Bước vào tuổi 35, tôi hiện công tác ở giảng đường và làm nghiên cứu sinh.