Mẹ chồng mời đi uống bia đêm tân hôn, sáng ra tôi lặng lẽ cất một thỏi vàng và rời đi

Tôi từng tin rằng mình sẽ không bao giờ bước vào hành trình làm mẹ một mình, thế rồi...

Ngày đăng: 6 tháng trước
dem-tan-hon-sang-phong-me-chong-uong-bia-an-mung-sang-hom-sau-toi-de-lai-1-cay-vang-roi-keo-vali-bo-di

Tôi viết những dòng này trên chuyến xe đêm trở về nhà mẹ đẻ, tay ôm chặt bụng bầu đã bước sang tháng thứ tư. Ngoài cửa kính, những ánh đèn đường trôi dài thành vệt vàng nhòe nhoẹt. Trong lòng tôi, mọi thứ vẫn còn nguyên cảm giác choáng váng, như vừa bước ra từ một cơn mơ... cay đắng.

Tôi và Hùng quen nhau hơn một năm thì có bầu. Anh hiền lành, ít nói, làm kỹ sư xây dựng, gia đình kinh doanh đồ gỗ khá giả. Tôi làm văn phòng, cuộc sống bình dị, tình yêu cũng nhẹ nhàng. Khi biết tin tôi mang thai, Hùng lập tức đưa tôi về ra mắt. Mẹ anh, bà Lan, ban đầu tỏ ra vui vẻ, hỏi han đủ điều. Bà còn xoa bụng tôi, bảo: "Có cháu là tốt rồi con ạ".

Chúng tôi tổ chức đám cưới nhanh gọn, không tiệc lớn, chỉ mời họ hàng thân thiết. Tôi tự an ủi mình, quan trọng là sau này vợ chồng yêu thương nhau, hình thức không cần cầu kỳ. Ngày cưới, mẹ chồng trao cho tôi một cây vàng, hứa khi bán được lô hàng sẽ mua thêm trang sức. Tôi cảm động, nghĩ mình thật may mắn.

Đêm tân hôn, tôi đang hồi hộp thì Hùng bảo: "Em sang phòng mẹ một chút nhé. Mẹ bảo lên uống bia ăn mừng". Tôi hơi ngạc nhiên nhưng nghĩ có lẽ mẹ vui nên muốn trò chuyện, đành khoác áo đi theo.

Trong phòng, mẹ chồng đã chuẩn bị sẵn trái cây, đồ nhắm và vài lon bia. Bà cười nói: "Hôm nay nhà có thêm người, phải ăn mừng chứ". Không khí ban đầu khá vui vẻ, nhưng dần dần, giọng bà trở nên lạ lẫm, ánh mắt đỏ hoe vì men rượu.

Bà đột nhiên nhìn tôi chằm chằm rồi bật cười: "Con bé trước của thằng Hùng... nó xinh lắm, con biết không?". Tôi sững người. Hùng cũng khựng lại nhưng im lặng. Mẹ chồng tiếp tục: "Nó yêu thằng Hùng từ hồi đại học, hai đứa định cưới rồi. Nhưng con bé ham đi nước ngoài, bỏ Hùng mà đi. Mẹ tiếc lắm".

Tôi ngồi im, tim đập mạnh. Bà lại uống thêm một ngụm bia, giọng say nhưng từng chữ rõ ràng đến lạnh sống lưng: "Nếu con không có bầu... mẹ nói thật, mẹ không cho cưới đâu. Con dâu phải là người mẹ chọn. Nhưng lỡ rồi, có cháu thì phải cưới thôi".

Căn phòng như đột ngột thiếu không khí. Tôi quay sang Hùng, mong anh lên tiếng, nhưng anh chỉ cúi mặt. Chưa dừng lại, mẹ chồng cười nhạt: "Cây vàng mẹ cho hôm nay, coi như phước của con. Không phải ai cũng được nhà này nhận đâu".

Tôi nghe mà tai ù đi, cổ họng nghẹn lại. Cảm giác mình không phải cô dâu mới, mà là người vừa được "định giá" bằng một cây vàng và cái thai. Tôi xin phép về phòng. Hùng theo sau, giải thích: "Mẹ say nên nói vậy thôi, em đừng để bụng". Nhưng làm sao tôi có thể không để bụng, khi từng lời như dao cứa vào lòng?

Đêm đó, tôi không ngủ. Nhìn Hùng nằm bên cạnh, nghĩ đến đứa con trong bụng, tôi tự hỏi: Nếu từ đầu, tôi chỉ là lựa chọn "bất đắc dĩ", thì tương lai của mẹ con tôi sẽ ra sao?

Sáng hôm sau, khi Hùng còn ngủ, tôi dậy sớm. Tôi đặt cây vàng lên bàn, bên cạnh là mảnh giấy viết vội: "Con xin trả lại. Con không muốn sống trong một cuộc hôn nhân mà mình chỉ là phương án thay thế. Khi nào anh thực sự xem con là vợ, không phải vì cái thai, hãy tìm con".

Tôi xách vali, ôm bụng bước ra khỏi nhà, không ngoái đầu lại.

Giờ đây, trên chuyến xe về nhà mẹ, nước mắt tôi rơi không ngừng. Tôi đau, nhưng không hối hận. Tôi chọn rời đi không phải vì ích kỷ, mà vì muốn con mình sau này lớn lên trong một gia đình mà mẹ nó được tôn trọng.

Có thể con đường phía trước sẽ khó khăn. Tôi sẽ làm mẹ đơn thân và bắt đầu lại từ đầu. Nhưng ít nhất, tôi giữ được lòng tự trọng, cho mình và cho con.

Chỉ mong rằng, nếu ai đó đang đọc câu chuyện này và đang mang thai, xin hãy nhớ: Tình yêu không phải là sự thương hại. Hôn nhân không thể bắt đầu từ sự miễn cưỡng. Và làm mẹ, trước hết phải mạnh mẽ để bảo vệ chính mình.

* Bài viết được gửi từ độc giả Ngọc Lan. Nếu bạn có câu chuyện muốn chia sẻ, xin gửi về [email protected]

Tin liên quan