Đưa chồng tới tiệc cưới của đồng nghiệp, anh bất ngờ thốt lên câu nói về bụng cô dâu khiến tôi sửng sốt.

Lúc ấy, gương mặt tôi bừng lên một màu ửng đỏ vì cảm thấy thật xấu hổ.

Ngày đăng: 4 tháng trước
dan-chong-di-dam-cuoi-be-dong-nghiep-anh-nhin-vao-bung-co-dau-noi-mot-cau-khien-toi-ta-hoa

Tôi và chồng kết hôn đã hơn 2 năm, cuộc sống hôn nhân êm ấm và hạnh phúc. Thế nhưng, vẫn có một nỗi niềm canh cánh khiến tôi không khỏi trăn trở: chuyện sinh con.

Bạn bè đồng trang lứa lần lượt đón tin vui, người sinh con đầu, người chuẩn bị đón bé thứ hai. Còn tôi, vẫn mãi loay hoay với những que thử thai hiện lên một vạch. Chồng tôi luôn an ủi: “Không sao đâu, từ từ rồi con sẽ đến”. Là một người phụ nữ, tôi hiểu rõ cảm giác mong mỏi ấy da diết và lớn lao đến nhường nào.

Gần đây, một cô em đồng nghiệp thân thiết sắp tổ chức đám cưới. Điều đặc biệt là cô ấy đang mang thai trước ngày cưới, theo cách gọi vui là “song hỷ”. Dư luận xung quanh có nhiều lời bàn tán về chuyện “ăn cơm trước kẻng”, nhưng trong thâm tâm, tôi chân thành chúc phúc cho họ. Nhìn cô ấy chậm rãi đi phát thiệp mời với chiếc bụng bầu nhỏ, cả công ty rộn ràng chúc mừng, lòng tôi vừa mừng vừa thương.

Tôi và chồng cùng nhau đi dự tiệc cưới. Trên đường đi, anh vẫn vô tư trò chuyện và trêu đùa: “Đi ăn cưới phải ăn cho đáng tiền nhé!”. Tôi cười theo, nhưng trong lòng vẫn thoáng một nỗi chạnh lòng khó tả về chuyện con cái.

Bầu không khí tại hôn lễ thật rộn rã và hạnh phúc. Cô dâu dù bụng đã khá lớn nhưng vẫn rạng rỡ và xinh đẹp lạ thường. Chú rể thì luôn quấn quýt bên vợ, đôi mắt ánh lên sự quan tâm, chăm chút. Nhìn cảnh tượng ấy, tôi vui cho họ nhưng cũng không tránh khỏi cảm giác tủi thân mà bản thân không muốn thừa nhận.

Đang mải trò chuyện với vài đồng nghiệp, tôi quay lại thì không thấy chồng đâu. Tìm một lúc, tôi giật mình khi thấy anh đang đứng sát khu vực sân khấu, chen lên chỗ cô dâu chú rể.

Điều khiến tôi “tá hỏa” là… anh dường như đang kéo tay cô dâu chú rể, vừa nhìn xuống bụng cô dâu vừa nói điều gì đó rất hào hứng. Tôi nghe loáng thoáng câu: “Tôi cũng muốn lắm…”. Tôi đứng chết lặng vài giây, bởi anh chẳng hề quen biết họ trước đó.

Đủ thứ suy nghĩ hỗn độn ùa về. Tại sao chồng tôi lại thân thiết với cô dâu đến vậy? Sao anh có thể chen ngang giữa đám đông để nói chuyện riêng? Tôi vừa ngạc nhiên, vừa thấy ngượng ngùng thay cho anh.

Chưa kịp phản ứng thì anh đã quay lại, trên tay còn cầm một bao lì xì đỏ. Tôi kéo anh ra góc, hạ giọng hỏi: “Anh làm gì ở trên đó thế? Đông người thế này, anh không thấy ngại à?”.

Anh nhìn tôi, nở một nụ cười rất tươi như vừa hoàn thành nhiệm vụ quan trọng. “Anh lên xin vía đấy”, anh trả lời tỉnh bơ. Tôi ngớ người: “Xin… gì cơ?”.

“Xin vía có em bé chứ gì. Người ta song hỷ, mình phải tranh thủ chứ”. Tôi đứng hình mất mấy giây, rồi không nhịn được đánh nhẹ vào tay anh: “Trời ơi, anh không thấy ngại à? Giữa chốn đông người thế kia!”.

Anh vẫn cười, kéo tay tôi lại gần: “Ngại gì. Anh biết vợ mong con đã lâu rồi mà. Có cơ hội là anh xin liền”. Nghe câu nói ấy, tôi bỗng nghẹn lời. Hóa ra, trong khi tôi còn ngại ngùng, còn giữ ý tứ, thì anh lại chẳng màng đến gì khác ngoài việc làm sao để vợ mình vui hơn, có thêm hy vọng.

Anh còn kể, lúc lên sân khấu, anh đã nói thẳng với cô dâu chú rể: “Cho tôi xin chút vía, để vợ tôi sớm có tin vui với”. Cô dâu nghe xong cười tít mắt, còn chúc ngược lại hai vợ chồng tôi sớm “bắt kịp tiến độ”.

Tôi vừa xấu hổ, vừa buồn cười, nhưng trong lòng lại dâng lên một hơi ấm kỳ lạ. Suốt buổi tiệc hôm đó, mỗi lần nhìn sang chồng, tôi lại thấy anh khác đi một chút. Vẫn là người đàn ông vô tư, hay đùa ấy, nhưng hóa ra lại vô cùng tinh tế theo cách rất riêng của mình.

Trên đường về, anh quay sang hỏi khẽ: “Vợ có giận anh không?”. Tôi lắc đầu, “mắng yêu”: “Lần sau làm gì cũng phải báo trước nhé. Không người ta lại tưởng anh… có vấn đề đấy”. Anh bật cười: “Anh chỉ có một vấn đề thôi, là muốn có con với vợ càng sớm càng tốt.”

Đêm đó, nằm bên cạnh chồng, tôi chợt cảm thấy lòng mình nhẹ nhõm hơn hẳn. Có thể con cái chưa đến ngay được. Nhưng tôi biết chắc, mình không hề đơn độc trên hành trình này. Và đôi khi, hạnh phúc không phải là đã có được tất cả… Mà là có một người luôn sẵn sàng đồng hành, cùng bạn chờ đợi, bằng một cách thật ngốc nghếch nhưng cũng thật đáng yêu.

* Tâm sự từ độc giả: [email protected]

Tin liên quan