Kết hôn vội với đồng nghiệp U60, hôn lễ vắng tanh; đến khi đăng ảnh chồng, điện thoại tôi nhận cuộc gọi không ngừng.
Hôn lễ kết thúc quá nhanh, đến bản thân tôi cũng cảm thấy khó tin đó là sự thật.
Mọi chuyện diễn ra chóng vánh chỉ trong hơn một tháng. Từ khoảnh khắc hai vạch hiện lên rõ ràng trên que thử thai, đến buổi hai bên gia đình gặp mặt, rồi chốt lịch cưới… tất cả đều gấp gáp. Tôi gần như không kịp chuẩn bị tâm lý, càng không đủ bình tĩnh để đối diện với làn sóng bàn tán xung quanh.
“Cưới chạy bầu à?”
“Lại còn lấy chồng hơn 25 tuổi nữa?”
“Chắc có lý do gì đó…”
Những câu nói ấy chẳng ai dám nói thẳng trước mặt, nhưng tôi biết chúng vẫn tồn tại đâu đó trong những cuộc trò chuyện thì thầm.
Tôi 28, anh 53. Khoảng cách tuổi tác ấy đủ để người đời mặc định mọi thứ theo hướng tiêu cực. Ngay cả đồng nghiệp thân thiết, khi nhận thiệp cưới, cũng chỉ dè dặt: “Sẽ cố gắng sắp xếp” chứ không dám hứa chắc sẽ đến.
Đúng như dự đoán, ngày cưới của tôi không có bóng dáng một người bạn nào. Lý do thì rất hợp lý: ai cũng bận chạy event. Họ nhắn tin chúc mừng và chuyển khoản tiền mừng đầy đủ. Tôi hiểu, nhưng lòng không khỏi chạnh.
Hôn lễ diễn ra giản dị, thậm chí hơi thưa thớt. Tôi khoác chiếc váy trắng đơn giản, trang điểm nhẹ vì đang mang thai, đứng cạnh anh – người đàn ông mà với nhiều người, có lẽ tôi đã “đánh đổi” điều gì đó để có được cuộc hôn nhân này.
Chỉ có tôi biết, quyết định ấy không hề bốc đồng.
Chúng tôi gặp nhau trong một dự án thiện nguyện của khu phố. Khi ấy, tôi chỉ là nhân sự phụ trách phần việc nhỏ, còn anh ở mảng vận hành, ít khi xuất hiện. Anh nói chuyện điềm đạm, không phô trương, cũng chẳng tạo cảm giác mình là người quan trọng.
Đám cưới trôi qua trong sự thiếu vắng. Tôi tự an ủi mình: mỗi người một cuộc sống, không thể trách được ai. Cho đến một ngày, tôi đăng bức ảnh cưới đầu tiên lên mạng xã hội.
Chỉ là một khung hình hai vợ chồng đứng cạnh nhau, tay tôi đặt nhẹ lên bụng, anh đứng bên, ánh mắt bình thản. Tôi viết đơn giản: “Mọi thứ đến đúng lúc”. Chưa đầy một tiếng sau, điện thoại tôi rung liên tục.
Cuộc gọi, tin nhắn và bình luận dồn dập:
“Khoan… chồng chị là anh này hả? Anh từng hướng nghiệp cho tôi hồi cao đẳng!”
“Anh này là thần tượng trong ngành của mình, nhưng sống khá kín tiếng.”
“Anh này là giảng viên thỉnh giảng trường em tôi, siêu có tâm!”...
Nhiều người gọi hỏi thăm sức khỏe và hẹn gặp gỡ. Sau bài đăng ấy, tôi mới thực sự hiểu về quá khứ của người đàn ông mình lấy. Anh không chỉ là người đứng sau nhiều dự án lớn, mà còn là một “tiền bối” – người thầy từng đào tạo nhiều thế hệ, trong đó có cả đồng nghiệp của tôi.
Thảo nào khi thấy ảnh, họ “cháy máy” không chỉ vì bất ngờ, mà còn vì nhận ra người thầy năm xưa. Còn anh, vẫn điềm đạm như mọi khi – không kể công, không nhắc về quá khứ, chỉ nhẹ nhàng hỏi: “Hôm nay em có mệt không, đã ăn đủ chưa?” và nhắc tôi đi ngủ sớm.
Những ngày sau, cuộc sống của tôi chậm lại theo nhịp của một người mang thai. Tôi không còn những đêm chạy deadline, thay vào đó là những buổi sáng dậy sớm, ăn uống điều độ và lắng nghe cơ thể mình nhiều hơn.
Anh vẫn bận rộn với công việc, nhưng luôn cố về nhà sớm. Có hôm tôi nghén, anh lặng lẽ vào bếp nấu cháo, vừa làm vừa trò chuyện để tôi bớt căng thẳng.
Chúng tôi bắt đầu nói nhiều hơn về đứa trẻ sắp chào đời. Anh thường đặt tay lên bụng tôi, cười hiền: “Không biết sau này con sẽ giống ai”. Tôi trêu: “Giống anh thì già sớm”, anh chỉ cười, không cãi. Những buổi tối bình dị ấy, không hào nhoáng, lại cho tôi cảm giác bình yên đến lạ.
* Tâm sự từ độc giả: [email protected]
Tin liên quan
Thấy kết quả bầu bí dương tính ở xế hộp của ông xã, soi lại clip tôi bàng hoàng khi biết người ngồi cạnh là ai.
Khi ấy, tâm trí tôi chỉ toàn hiện lên các viễn cảnh tệ hại nhất.
Chứng kiến cha chồng mải miết rọi đèn ngoài ngõ khuya, sáng dậy ngỡ ngàng, nàng dâu bỗng lệ nhòa
Nàng dâu bối rối, khó bộc lộ tâm tư trước hành động của cha chồng.
Ngưỡng ngũ tuần mải mê vận động, khiêu vũ lại hay tin có bầu, lời phán từ ông xã làm tôi quá đỗi sững sờ.
Ém bí mật ấy bấy lâu, giờ em đủ dũng khí kể anh hay.
Vợ vượt cạn lúc mình vắng nhà, nửa tháng sau âm thầm hồi gia, anh bàng hoàng nghe tiếng người lạ nơi phòng ngủ.
Kỷ niệm đón quý tử đầu tiên là dấu ấn thiêng liêng tôi sẽ khắc ghi mãi trong lòng.
Cả đời bơm vá nuôi tôi thành tài, cha già bỗng đòi cưới người giúp giữa bữa ăn làm tôi điếng người.
Bước vào tuổi 35, tôi hiện công tác ở giảng đường và làm nghiên cứu sinh.