Gần hai năm sau khi sinh, anh ấy vẫn lạnh nhạt, không hề đụng chạm đến vợ.

Anh nói tuổi anh đã cao, chẳng còn những khát khao thuở trẻ thơ.

Ngày đăng: 4 tháng trước
chong-tu-xu-chu-khong-cham-vao-toi-suot-gan-hai-nam-sau-sinh

Tôi 29 tuổi, chồng tôi 37 tuổi, chúng tôi kết hôn đã gần 4 năm sau một thời gian hẹn hò khá ngắn. Những ngày đầu tiên của hôn nhân, mọi thứ đều êm đềm và bình thường. Tuy nhiên, mọi chuyện bắt đầu đảo lộn kể từ khi tôi sinh con đầu lòng.

Sau khi sinh, hai vợ chồng gần như ngủ riêng. Ban đầu, tôi tự trấn an rằng do con nhỏ hay quấy đêm, còn chồng đi làm vất vả nên cần ngủ riêng để đảm bảo sức khỏe. Mãi đến khi con tròn một tuổi, chúng tôi mới quay lại ngủ chung. Thế nhưng, từ khoảng thời gian đó cho đến nay, đời sống chăn gối của chúng tôi gần như đóng băng, chỉ quan hệ đúng một lần.

Nhận thấy tình hình bất ổn, tôi chủ động trò chuyện thẳng thắn với chồng. Anh thú nhận rằng mình vẫn tự giải quyết nhu cầu sinh lý khoảng 2-3 lần/tuần, nhưng lại không có ham muốn gần gũi với tôi. Lý do anh đưa ra là do tuổi tác, anh cảm thấy mình không còn ham muốn mạnh mẽ như trước nữa.

Nghe những lời đó, lòng tôi chùng xuống vì tủi thân và buồn bã. Tôi đã từng nghi ngờ bản thân, cho rằng sau sinh nở mình trở nên kém sắc nên chồng chán. Nhưng thực tế, tôi sinh mổ và cân nặng đã trở lại mức 48kg như trước khi mang thai. Ngoại hình của tôi không hề có sự thay đổi tiêu cực nào đáng kể.

Từ khi yêu nhau đến lúc kết hôn, tôi luôn là người tự lập về tài chính. Tôi tự đi làm và chi trả cho các nhu cầu cá nhân như quần áo, mỹ phẩm. Khi có con, tôi vẫn duy trì tinh thần ấy, chỉ nhận sự hỗ trợ từ chồng khi anh có thể. Tôi là một người coi trọng tình cảm, đã yêu là hết lòng và luôn cố gắng hy sinh, chịu đựng để vun đắp cho hạnh phúc gia đình.

Một lần cãi vã về chuyện chăn gối, chồng tôi buông một câu khiến tôi ám ảnh mãi: "Vợ chồng không quan hệ cũng bình thường, miễn là anh không có người thứ ba bên ngoài". Nhưng với tôi, điều đó hoàn toàn không bình thường. Tôi cảm thấy cô đơn tột cùng ngay trong chính tổ ấm của mình. Sau nhiều lần đối thoại, cuối cùng anh cũng thừa nhận sự thật phũ phàng: anh không còn tình cảm với tôi nữa.

Tôi thực sự sốc và đau đớn, bởi trong tôi tình yêu dành cho anh vẫn còn nguyên vẹn, và tôi vẫn luôn nỗ lực để giữ gìn mái ấm này. Tôi đã cố gắng tìm hiểu nguyên nhân khiến tình cảm của anh thay đổi, nhưng câu trả lời nhận được chỉ là sự mơ hồ: "Anh cũng không biết rõ, tự nhiên thế thôi". Sự bất lực khiến tôi chỉ biết khóc.

Hiện tại, tôi đang rơi vào tình trạng rối bời, không biết nên tiếp tục cố gắng hàn gắn, chấp nhận sống trong một cuộc hôn nhân không tình dục và thiếu vắng tình cảm, hay mạnh mẽ đứng lên ra đi để giải thoát cho cả hai. Mỗi lần nhìn con thơ ngây thơ bi bô gọi "ba", gọi "mẹ", trái tim tôi lại quặn thắt, không đành lòng phá vỡ tổ ấm của con. Tôi thực sự không biết phải làm sao.

Tin liên quan