Em gái vất vả lao động nuôi chị mang thai, bàng hoàng khi phát hiện danh tính cha đứa bé
Con và mẹ nó mãi mang ơn em sâu nặng.
Tôi 27 tuổi, cái tuổi mà bạn bè đồng trang lứa đã yên bề gia thất. Còn tôi, đang mang thai tháng thứ sáu, không chồng, không đám cưới. Tất cả tài sản hiện tại là căn phòng trọ nhỏ và cô em gái 23 tuổi ngày ngày tăng ca để phụ tôi tiền khám thai, sữa bầu.
Nói không ân hận là dối lòng. Tôi và anh quen nhau gần một năm. Anh hơn tôi 8 tuổi, làm kinh doanh tự do, ăn nói chín chắn. Anh bảo yêu tôi vì sự hiền lành, biết nghĩ cho người khác. Tôi tin đến mức, khi biết mình có thai, tôi không sợ hãi mà còn xem đó như một món quà trời ban.
Nhưng phản ứng của anh lại hoàn toàn khác. Anh im lặng suốt ba ngày rồi thốt lên: “Giờ chưa phải lúc”. Anh viện lý do bố mẹ không chấp nhận chuyện có bầu trước cưới, và anh không dám cãi lời. Sau vài tuần giằng co, anh chọn cách im hơi lặng tiếng, còn tôi, tôi chọn giữ lại đứa con.
Ngày dọn ra khỏi căn phòng chung, hành lý của tôi chỉ vỏn vẹn vài bộ đồ và tờ kết quả siêu âm có nhịp tim thai 8 tuần. Tôi chuyển về ở cùng em gái - cô nhân viên kế toán cho một công ty logistics, luôn chật vật với đủ thứ việc làm thêm để kiếm thêm thu nhập. Dù lương không cao, tháng nào nó cũng cố gửi chút đỉnh về phụ giúp bố mẹ ở quê.
Khi biết tin tôi có thai, nó khóc. Không phải vì trách móc, mà vì thương chị. Nó nói: “Chị giữ con thì em nuôi chị”. Từ đó, lịch trình của nó kín đặc với những ca tối và công việc nhập liệu cuối tuần. Còn tôi, tôi cố gắng xin làm việc online, chống chọi với thai kỳ và cái bụng ngày một lớn dần.
Nhiều đêm nửa đêm tỉnh giấc, nghe tiếng gõ bàn phím lạch cạch từ phòng khách, nhìn bóng lưng nhỏ bé của em gái, lòng tôi nghẹn lại. Đáng lẽ ở tuổi 23, nó phải được sống vô tư, giờ đây lại phải gánh vác cả chị lẫn cháu.
Mọi chuyện có lẽ sẽ tiếp tục êm đềm như thế, nếu không có buổi tối cách đây hai tuần. Hôm ấy, em gái tôi về nhà với khuôn mặt tái nhợt. Nó ngồi thừ người một lúc rồi hỏi: “Chị… anh T. có phải làm bên mảng xuất nhập khẩu không?”. Tôi giật mình. Đó đúng là lĩnh vực anh từng kể.
Hóa ra, công ty của em tôi vừa ký hợp đồng với một đối tác lớn. Người đại diện phía đối tác chính là anh. Em tôi nhận ra anh qua tấm ảnh đại diện trên mạng xã hội - một tài khoản tôi không hề kết bạn và có vẻ mới lập gần đây. Điều sốc nhất là… avatar của anh là hình ảnh nắm tay một cô gái khác, trong một nghi lễ dạm ngõ.
Tôi chết lặng. Tôi từng hỏi anh về chuyện gia đình, anh khẳng định đã chia tay bạn gái cũ từ lâu. Tôi chưa một lần kiểm chứng, vì tôi đã tin anh vô điều kiện.
Tôi ngồi im rất lâu. Không khóc, không gào thét. Chỉ có một cảm giác trống rỗng mênh mông. Mọi mảnh ghép bỗng khớp lại một cách đau đớn: những lần gặp mặt chỉ diễn ra vào buổi chiều, những cuối tuần anh bận “việc gia đình”, những cuộc điện thoại anh luôn phải ra ban công mới dám nghe.
Đêm đó, em gái tôi ôm tôi và khóc thay. Nó nói nếu cần, nó sẵn sàng nghỉ việc. Nhưng tôi từ chối. Tôi không thể để sai lầm của mình hủy hoại tương lai của nó.
Sáng hôm sau, tôi nhắn cho anh một dòng tin nhắn dứt khoát: “Em biết hết rồi. Từ nay anh không cần liên lạc nữa”. Anh gọi điện liên tục, nhưng tôi không bắt máy. Tôi không phủ nhận sự khờ dại của bản thân. Nhưng đứa trẻ trong bụng tôi là vô tội. Và tôi quyết không sống mãi trong vai trò nạn nhân của sự phản bội.
Hiện tại, tôi tập trung hoàn toàn vào việc chăm sóc thai kỳ, khám định kỳ đầy đủ và học hỏi thêm kỹ năng để có thu nhập ổn định sau sinh. Em gái tôi vẫn đi làm, nhưng tôi đã bắt đầu nhận thêm việc freelance để giảm bớt gánh nặng cho nó. Có thể tôi không có một đám cưới trong mơ, nhưng tôi có một sinh linh đang lớn lên từng ngày và một người em gái luôn sát cánh.
Sai lầm đã thuộc về quá khứ, tương lai vẫn đang chờ phía trước. Tôi tin tưởng rằng, chỉ cần bản thân đủ mạnh mẽ, con tôi sau này sẽ không bao giờ phải cúi đầu vì lựa chọn của mẹ.
* Tâm sự được gửi từ độc giả: [email protected]
Tin liên quan
Thấy kết quả bầu bí dương tính ở xế hộp của ông xã, soi lại clip tôi bàng hoàng khi biết người ngồi cạnh là ai.
Khi ấy, tâm trí tôi chỉ toàn hiện lên các viễn cảnh tệ hại nhất.
Chứng kiến cha chồng mải miết rọi đèn ngoài ngõ khuya, sáng dậy ngỡ ngàng, nàng dâu bỗng lệ nhòa
Nàng dâu bối rối, khó bộc lộ tâm tư trước hành động của cha chồng.
Ngưỡng ngũ tuần mải mê vận động, khiêu vũ lại hay tin có bầu, lời phán từ ông xã làm tôi quá đỗi sững sờ.
Ém bí mật ấy bấy lâu, giờ em đủ dũng khí kể anh hay.
Vợ vượt cạn lúc mình vắng nhà, nửa tháng sau âm thầm hồi gia, anh bàng hoàng nghe tiếng người lạ nơi phòng ngủ.
Kỷ niệm đón quý tử đầu tiên là dấu ấn thiêng liêng tôi sẽ khắc ghi mãi trong lòng.
Cả đời bơm vá nuôi tôi thành tài, cha già bỗng đòi cưới người giúp giữa bữa ăn làm tôi điếng người.
Bước vào tuổi 35, tôi hiện công tác ở giảng đường và làm nghiên cứu sinh.