Tới đô thị gặp chị vừa ở cữ, chứng kiến chồng chị hành xử, tôi giục chị dứt khoát chia tay
Tôi thật sự bất ngờ vì chị mình hiền lành đến thế.
Tôi và chị gái cách nhau 5 tuổi. Từ bé đến lớn, chị luôn là người biết nhường nhịn, sống vì gia đình và nghĩ cho người khác trước bản thân. Ngày chị lên xe hoa, mẹ tôi nắm tay chị dặn đi dặn lại: “Làm vợ thì phải biết vun vén gia đình, nhưng nếu cực quá cũng phải biết thương lấy mình”. Khi đó, chị chỉ mỉm cười, bảo chồng chị hiền lành, chắc chắn sẽ không để chị phải khổ.
Thế nhưng chỉ đúng một tháng sau khi chị sinh con đầu lòng, tôi đã tận mắt chứng kiến một cảnh tượng khiến mình vừa xót xa vừa nghẹn giận. Sau sinh, chị được mẹ tôi lên chăm cữ suốt một tháng. Mẹ vốn kỹ tính, sợ con gái thiếu chất nên ngày nào cũng hầm canh, nấu cháo, ép chị ăn đủ bữa để có sữa cho em bé. Anh rể lúc ấy trông cũng chu đáo, đi làm về còn bế con vài phút, thỉnh thoảng mua trái cây cho vợ.
Rồi chị bảo mẹ về quê nghỉ ngơi vì nghĩ sức khỏe mình đã ổn hơn. Chị nói muốn tự chăm con để mẹ đỡ vất vả. Mẹ tôi cũng yên tâm vì tin con gái đã có chồng ở bên cạnh. Cuối tuần vừa rồi, tôi tranh thủ lên thành phố thăm chị. Vừa bước vào căn hộ, tôi đã nhận ra chị khác hẳn. Mới hơn một tháng sau sinh mà gương mặt chị hốc hác, tóc búi vội, đôi mắt thâm quầng vì thiếu ngủ. Em bé thì quấy khóc liên tục. Tôi hỏi sao chị không tranh thủ ngủ lúc con ngủ, chị chỉ cười nhạt: “Mẹ bỉm mà em”.
Ảnh minh họa
Tôi để ý từ lúc mình đến cho đến tối muộn, anh rể gần như không động tay vào bất cứ việc gì trong nhà. Anh đi làm về, ăn cơm xong là ngồi bấm điện thoại. Con khóc, chị vừa bế con vừa ăn bát cơm nguội. Thấy chị loay hoay pha sữa, giặt đồ, dỗ con, anh vẫn mặc kệ như thể đó là trách nhiệm hiển nhiên của phụ nữ sau sinh.
Điều khiến tôi khó chịu nhất là khi chị nhắc đến chuyện mua thêm ít giò heo và hoa quả để bồi bổ cơ thể, anh rể lập tức cau mày nói: “Ăn gì mà tốn thế, tháng này tiền bỉm sữa đã nhiều rồi”. Dù nghe câu đó rất chạnh lòng, chị tôi chỉ im lặng.
Tối hôm ấy, tôi ngủ cùng chị và em bé. Khoảng gần 1 giờ sáng, tôi giật mình tỉnh giấc vì không thấy chị nằm bên cạnh. Nghĩ chị vào nhà vệ sinh nên tôi nằm chờ, nhưng mãi vẫn không thấy chị quay lại. Tôi bước ra ngoài tìm thì chết lặng khi thấy chị đang ngồi một mình trong căn bếp tối om, lén ăn một bát mì gói.
Nồi nước vẫn còn bốc khói nhẹ. Chị vừa ăn vừa quay mặt lau nước mắt. Tôi đứng sững vài giây rồi khẽ hỏi: “Sao giờ này chị còn ăn mì?”. Chị giật mình, lúng túng như thể bị bắt gặp làm điều gì sai trái. Một lúc sau, chị mới nghẹn giọng nói rằng từ khi mẹ về quê, trong nhà không còn ai nấu đồ ăn riêng cho chị nữa.
Ban ngày chị bận chăm con nên ăn uống qua loa. Tối đến, đói quá chị mới tranh thủ nấu mì ăn lót dạ vì không dám gọi đồ ăn ngoài. Tôi hỏi sao chị không nói chồng mua thêm đồ ăn, chị mếu máo: “Anh ấy bảo có con rồi phải tiết kiệm một chút, vì còn tốn kém nhiều thứ quá…”.
Ảnh minh họa
Lúc ấy, tôi thực sự không thể kiềm chế được nữa. Một người phụ nữ mới sinh con hơn một tháng, nửa đêm ôm bụng đói ngồi ăn mì gói trong bếp vì sợ tốn tiền của chồng. Trong khi đó, người đàn ông nằm ngủ ngon trong phòng máy lạnh, chưa từng thức cùng vợ chăm con đêm nào.
Tôi nhìn đôi bàn tay chị khô ráp vì giặt giũ, nhìn dáng người gầy rộc trong chiếc áo rộng mà tức đến run người. Tôi hỏi chị: “Anh ấy có bao giờ thức đêm thay tã cho con không?”. Chị lắc đầu. Tôi hỏi tiếp: “Có phụ chị tắm con hay bế con để chị được nghỉ một chút không?”. Chị vẫn im lặng.
Đến lúc đó tôi mới hiểu, hóa ra từ ngày mẹ về quê, chị gần như một mình xoay xở mọi thứ. Chồng chị chỉ đưa một ít tiền mỗi tháng, còn chuyện chăm con, chăm sóc bản thân sau sinh, chị đều tự gồng lên chịu đựng. Tôi vừa thương vừa giận vì chị quá hiền. Tôi nói thẳng rằng nếu một người đàn ông thấy vợ mới sinh còn phải lén ăn mì giữa đêm mà vẫn thờ ơ, thì đó không còn là sự vô tâm nhất thời nữa.
Tôi khuyên chị ôm con về quê với mẹ một thời gian. Ít nhất ở đó chị còn được ăn uống tử tế, có người đỡ đần và có thể ngủ một giấc yên ổn. Tôi thậm chí còn bảo chị nên nghiêm túc nhìn lại cuộc hôn nhân của mình.
Bởi một người chồng tốt không chỉ là người biết kiếm tiền. Sau sinh là giai đoạn người phụ nữ yếu đuối, nhạy cảm và cần được yêu thương nhất. Nếu ngay thời điểm ấy, người đàn ông vẫn tính toán với vợ từng hộp sữa, từng bữa ăn, thì người phụ nữ đó sẽ còn phải tủi thân đến mức nào trong những năm tháng sau này?
Đêm đó, chị ôm con khóc rất lâu. Còn tôi lần đầu tiên hiểu rằng, điều đáng sợ nhất với phụ nữ sau sinh không phải là nghèo, không phải là mệt, mà là cảm giác cô đơn ngay trong chính hành trình làm mẹ của mình.
Tâm sự từ độc giả tuyetle…@gmail.com
Dinh dưỡng cho mẹ bỉm sữa sau sinh
Trong suốt 9 tháng thai kỳ, những thực phẩm mẹ dung nạp là nguồn cung cấp dưỡng chất quan trọng cho cả mẹ và em bé. Tuy nhiên, sau khi sinh, chế độ dinh dưỡng cho mẹ bỉm sữa cũng quan trọng không kém, bởi đây là nền tảng giúp cơ thể phục hồi, tăng sức đề kháng và có đủ năng lượng để chăm sóc trẻ sơ sinh.
Sau sinh, phần lớn các bà mẹ cần khoảng 1.800 đến 2.200 calo mỗi ngày. Nếu đang cho con bú sữa mẹ, mẹ cần bổ sung thêm hơn 500 calo mỗi ngày, tương đương khoảng 3 chén cơm. Với những mẹ thiếu cân hoặc sinh nhiều hơn một bé, nhu cầu năng lượng có thể cao hơn.
Để đáp ứng nhu cầu năng lượng và dinh dưỡng sau sinh, mẹ bỉm sữa cần chú ý ăn tăng bữa. Khẩu phần trong ngày của mẹ đang nuôi con bú nên được chia thành nhiều bữa, khoảng 3 đến 6 bữa mỗi ngày, bao gồm 3 bữa chính và các bữa phụ.
Mẹ sau sinh cũng cần ăn đa dạng thực phẩm. Mỗi bữa ăn nên cân đối đủ 4 nhóm chất quan trọng gồm bột đường, chất đạm, chất béo, vitamin và khoáng chất để hỗ trợ phục hồi sức khỏe và duy trì nguồn sữa mẹ.
Bên cạnh đó, việc bổ sung vi chất dinh dưỡng sau sinh là rất cần thiết. Ngay sau khi sinh hoặc chậm nhất trong vòng 1 tháng đầu sau sinh, mẹ được khuyến nghị dùng 1 viên vitamin A liều cao 200.000UI. Ngoài ra, các bà mẹ vẫn nên tiếp tục sử dụng viên sắt hoặc viên đa vi chất, ít nhất duy trì trong tháng đầu sau sinh, vì quá trình sinh nở khiến cơ thể mất nhiều máu.
Tin liên quan
Thấy kết quả bầu bí dương tính ở xế hộp của ông xã, soi lại clip tôi bàng hoàng khi biết người ngồi cạnh là ai.
Khi ấy, tâm trí tôi chỉ toàn hiện lên các viễn cảnh tệ hại nhất.
Chứng kiến cha chồng mải miết rọi đèn ngoài ngõ khuya, sáng dậy ngỡ ngàng, nàng dâu bỗng lệ nhòa
Nàng dâu bối rối, khó bộc lộ tâm tư trước hành động của cha chồng.
Ngưỡng ngũ tuần mải mê vận động, khiêu vũ lại hay tin có bầu, lời phán từ ông xã làm tôi quá đỗi sững sờ.
Ém bí mật ấy bấy lâu, giờ em đủ dũng khí kể anh hay.
Vợ vượt cạn lúc mình vắng nhà, nửa tháng sau âm thầm hồi gia, anh bàng hoàng nghe tiếng người lạ nơi phòng ngủ.
Kỷ niệm đón quý tử đầu tiên là dấu ấn thiêng liêng tôi sẽ khắc ghi mãi trong lòng.
Cả đời bơm vá nuôi tôi thành tài, cha già bỗng đòi cưới người giúp giữa bữa ăn làm tôi điếng người.
Bước vào tuổi 35, tôi hiện công tác ở giảng đường và làm nghiên cứu sinh.