Trong hộp quà Tết của chồng, một mẩu giấy gấp nhỏ khiến tôi đứng hình

Sau khi lật trang cuối cùng, mọi điều bỗng trở nên rõ ràng.

Ngày đăng: 6 tháng trước
ben-trong-gio-qua-tet-chong-gui-ve-toi-sung-nguoi-khi-thay-kem-theo-to-giay-nho

Tôi về nhà ngoại dưỡng thai khi bước sang tháng thứ bảy của thai kỳ. Theo lời khuyên của bác sĩ, tôi phải hạn chế vận động và nghỉ ngơi nhiều hơn do sức khỏe không ổn định. Chồng tôi ở lại thành phố, miệt mài với công việc để lo cho tương lai vợ con. Những ngày xa cách, chúng tôi duy trì liên lạc qua những cuộc gọi vội vàng, những tin nhắn ngắn ngủi. Ai cũng mệt mỏi nhưng chẳng ai dám thở than.

Ở quê, tôi được mẹ chăm sóc chu đáo, có bữa cơm nóng hổi và giấc ngủ bình yên. Thế nhưng, tâm lý của một người mang bầu vốn nhạy cảm, lại càng dễ tủi thân vì những điều nhỏ nhặt khi phải xa chồng. Tôi thấy bạn bè khoe chồng tặng quà, đặt hoa, nhắn tin ngọt ngào mỗi ngày. Còn chồng tôi, anh vẫn gọi điện đều đặn, hỏi han từng bữa ăn giấc ngủ, nhưng chưa bao giờ là người đàn ông lãng mạn.

Sinh nhật tôi năm ấy rơi vào đúng thời gian dưỡng thai. Tôi vẫn thầm chờ đợi một điều gì đó đặc biệt, dù chỉ là món quà nho nhỏ. Nhưng cả ngày hôm ấy trôi qua, anh chỉ nhắn gọn một câu: “Sinh nhật vợ, nhớ ăn uống đầy đủ, giữ sức khỏe cho mẹ con nhé”. Đọc tin nhắn, cổ họng tôi nghẹn lại. Không một bông hoa, không món quà, chỉ một lời chúc giản đơn. Anh còn gọi điện nhờ mẹ tôi nấu giúp món canh chua cá lóc - món tôi thích, dặn tôi cố gắng ăn cho khỏe.

Tôi biết anh rất quan tâm, nhưng lòng vẫn không tránh khỏi cảm giác chạnh lòng. Nhiều đêm nằm vuốt ve bụng bầu, tôi suy nghĩ miên man. Phải chăng từ khi có con, người phụ nữ sẽ dần lùi về phía sau những lo toan thường nhật, còn sự lãng mạn thì bị gác lại vì gánh nặng cơm áo gạo tiền?

Một buổi chiều cận Tết, khi tôi đang nghỉ ngơi thì có điện thoại của người giao hàng báo có quà gửi từ thành phố về. Đó là một giỏ quà được gói gọn gàng, ghi tên người gửi là chồng tôi. Anh nhắn tin sau đó: “Anh gửi quà về trước, chắc mấy hôm nữa mới về kịp”.

Tôi mang giỏ quà vào nhà, đặt sang một góc mà lòng không mấy háo hức. Tôi nghĩ bụng chắc cũng chỉ là bánh mứt, sữa bầu, những thứ quen thuộc. Đến tối, khi rảnh rỗi, tôi mở ra để sắp xếp lại thì bất ngờ phát hiện bên dưới các hộp bánh xinh xắn là một phong bì nhỏ, được gấp rất cẩn thận.

Tôi mở phong bì ra. Bên trong là một lá thư viết tay, nét chữ của anh không đẹp, có chỗ còn nguệch ngoạc như viết vội.

“Anh xin lỗi vì thời gian này không tặng quà cho em. Không phải anh quên, càng không phải anh không thương. Chỉ là anh sợ… sợ lúc em sinh, anh không đủ tiền để lo cho vợ con những thứ tốt nhất”.

Tim tôi thắt lại. Tôi tiếp tục đọc, đôi tay run run.

“Anh muốn để dành tiền cho em gói sinh tốt, có bác sĩ theo sát, để lúc em đau anh không phải đứng ngoài lo lắng vì thiếu tiền. Anh cũng muốn chuẩn bị sẵn cho con những thứ cần thiết, để khi con ra đời, em không phải lo thêm điều gì”.

Cuối lá thư, anh ghi thêm một dòng: “Lần này anh chỉ gửi bánh mứt kèm những chiếc bánh handmade ở tiệm em thích, để cả nhà nhâm nhi với trà bánh. Quà xịn cho vợ, anh xin nợ. Khi mẹ con khỏe mạnh, anh trả sau, được không?”

Tôi không kìm được nước mắt. Ngồi giữa căn nhà quen thuộc, tôi ôm chặt bụng bầu, vừa khóc vừa thương. Hóa ra trong lúc tôi buồn vì thiếu hoa, thiếu quà, thì anh đang âm thầm chắt chiu, lo lắng cho những điều quan trọng hơn nhiều.

Anh không mua cho tôi những món đồ đẹp đẽ để khoe với thiên hạ, nhưng những khoản chi cho sức khỏe của tôi, cho các lần khám thai, cho thuốc bổ, cho những vật dụng chuẩn bị cho con, anh chưa bao giờ do dự. Tôi chỉ cần nói cần, tiền đã được chuyển ngay trong “một nốt nhạc”.

Tôi chợt nhận ra, có những người đàn ông không giỏi thể hiện tình cảm bằng quà cáp hay lời nói ngọt ngào. Họ yêu bằng cách gánh vác, bằng những đêm tăng ca mệt nhoài, những bữa ăn vội vàng, bằng sự lo xa thầm lặng mà nếu không chú ý, ta rất dễ bỏ lỡ.

Mang thai lần này, tôi học được rằng tình yêu không phải lúc nào cũng được gói trong những hộp quà xinh xắn. Có những tình yêu nằm trong sổ tiết kiệm, trong kế hoạch sinh nở chi tiết, trong những tính toán thầm lặng vì tương lai cả gia đình.

Tôi gấp lá thư lại, đặt cẩn thận vào ngăn kéo. Chồng tôi vẫn chưa về, nhưng lần đầu tiên trong suốt những tháng xa cách, tôi thấy lòng mình bình yên đến lạ. Tôi đặt tay lên bụng, thì thầm với con: “Ba con đang cố gắng rất nhiều”.

Có lẽ, làm cha mẹ là một hành trình mà cả hai đều phải học hỏi. Và thật may mắn, giữa muôn vàn lo toan bộn bề, chúng tôi vẫn chọn cách yêu thương nhau một cách chân thành và giản dị nhất.

* Bài viết được gửi từ độc giả Thanh Mai. Nếu bạn có câu chuyện muốn chia sẻ, xin gửi về [email protected]

Tin liên quan