Mẹ chồng tương lai để quên điện thoại, tôi vô tình đọc được và nhận ra sự thật phũ phàng đằng sau lời cầu hôn của bạn trai.

Tôi bước vào cuộc gặp gỡ ấy khi chính mình đang ở trong trạng thái tồi tàn nhất.

Ngày đăng: 4 tháng trước
ban-trai-dong-y-cuoi-du-toi-dang-mang-bau-voi-nguoi-khac-mot-lan-tinh-co-cam-dien-thoai-cua-me-chong-toi-biet-minh-da-bi-lua

Sau khi mối tình tan vỡ, tôi phát hiện mình có thai. Người cũ bỏ đi không một lời từ biệt, để lại tôi với quyết định sinh tử mà chưa bao giờ nghĩ sẽ đối mặt ở tuổi này. Tôi từng dao động, từng muốn bỏ con, từng tính rời thành phố để làm lại cuộc đời. Thế nhưng, cuối cùng tôi vẫn chọn giữ lại đứa bé.

Đúng lúc bế tắc nhất, anh xuất hiện. Chúng tôi vốn là đồng nghiệp bình thường, chỉ chào hỏi xã giao. Nhưng không hiểu sao, trong giai đoạn khủng hoảng của tôi, anh lại là người ở bên nhiều nhất.

Anh không đào sâu quá khứ, không tò mò chuyện riêng tư. Chỉ âm thầm quan tâm: khi mua đồ ăn sáng, lúc nhắc lịch khám thai, thỉnh thoảng là tin nhắn ngắn: “Hôm nay em ổn không?”.

Ban đầu, tôi không định mở lòng, càng không dám nghĩ đến chuyện tình cảm. Nhưng sự kiên nhẫn và chân thành của anh khiến trái tim tôi dần tan chảy. Khi đủ tin tưởng, tôi quyết định nói ra sự thật: tôi đang mang thai, và đứa bé không phải của anh. Tôi đã sẵn sàng tâm lý để thấy anh bước đi.

Anh im lặng một hồi, rồi nhẹ nhàng hỏi: “Em có định giữ bé không?”. Tôi gật đầu. Anh nhìn tôi thật lâu, nói một câu khiến tôi choáng váng: “Vậy để anh cùng em nuôi con”.

Mọi chuyện tiến triển nhanh hơn tôi tưởng. Tình cảm của anh không ồn ào, không hứa hẹn xa vời, nhưng đủ vững chắc để tôi gửi trọn niềm tin. Khi anh ngỏ lời cầu hôn, tôi do dự vô cùng. Tôi sợ anh sẽ hối hận, sợ gia đình anh phản đối, và sợ bản thân không đủ dũng khí bước vào hôn nhân từ một khởi đầu đặc biệt như thế.

Trước ngày hai bên gia đình gặp mặt, anh dặn dò: “Mẹ anh hơi kỹ tính, ít nói, đôi khi bà im lặng thì em cứ thoải mái nhé, từ từ sẽ quen”. Câu nói ấy khiến tôi thao thức cả đêm. Tôi tưởng tượng đủ kiểu ánh mắt soi xét, những câu hỏi khó đỡ, thậm chí là sự từ chối phũ phàng.

Thế nhưng, buổi gặp hôm ấy lại khác hẳn. Mẹ anh rất niềm nở, chủ động bắt chuyện, nở nụ cười nhẹ nhàng khiến bầu không khí dễ chịu hẳn. Sự thuận lợi bất ngờ ấy lại khiến lòng tôi dâng lên cảm giác bất an.

Giữa buổi trò chuyện, mẹ anh nhờ tôi cầm tạm điện thoại để bà ra ngoài. Tôi cầm máy, vô tình thấy màn hình sáng lên vì một cuộc gọi đến. Danh bạ hiện lên hai chữ khiến tôi chết lặng: “Mẹ thông gia”.

Đó chính là số của mẹ tôi. Tim tôi đập thình thịch. Hôm nay là ngày đầu hai nhà gặp nhau, sao bà lại có sẵn số và lưu tên như vậy? Một ý nghĩ lạnh lẽo len vào: phải chăng họ đã biết hết mọi chuyện từ trước?

Đúng lúc đó, mẹ anh bước vào. Thấy tôi ngơ ngác, bà hỏi nhẹ: “Có chuyện gì thế con?”. Tôi lắp bắp đưa điện thoại: “Dạ, mẹ con gọi ạ…”. Bà cầm máy, giọng trầm ấm: “Dạ, chị yên tâm, bên này đang nói chuyện vui vẻ lắm ạ…”.

Cúp máy, bà nhìn tôi dịu dàng: “Chắc con ngạc nhiên. Trước hôm nay, mẹ có liên lạc với mẹ con vài lần. Người lớn chúng mình trao đổi trước để các con đỡ bỡ ngỡ. Chuyện của con, mẹ con cũng đã chia sẻ với mẹ rồi”.

Tôi cúi đầu, cảm giác hổ thẹn trào dâng. Nhưng bà không hề trách móc: “Con đừng tự trách. Đứa bé là chuyện quá khứ, từ giờ sống thế nào mới là điều quan trọng. Nhà mình không cần một cô dâu hoàn hảo, chỉ cần một người biết trân trọng gia đình”.

Tối đó, tôi hỏi anh: “Anh biết chuyện hai mẹ đã nói chuyện từ trước sao?”. Anh gật đầu: “Anh nhờ mẹ liên lạc trước. Anh không muốn em phải một mình đối diện với mọi thứ trong ngày quan trọng ấy”.

Tôi lặng người.

Hóa ra điều tôi tưởng là sự dối trá… lại chính là cách anh và gia đình âm thầm bảo vệ và nâng đỡ tôi.

Tôi từng nghĩ cuộc đời mình rẽ sang ngõ cụt. Nhưng có lẽ, chính từ khúc quanh tưởng chừng đen tối nhất, tôi lại tìm thấy người sẵn sàng đồng hành – không phải vì quá khứ tôi từng trải, mà vì tương lai cùng nhau anh muốn xây dựng.

*Tâm sự gửi về từ độc giả: [email protected]

Tin liên quan